Chương 64: Lập Kế Hoạch
Sau khi đưa đám người Hoàng Tung Sơn, Liễu Thanh, Trương Thanh Vân và những vị khách khác đến nhà khách nghỉ ngơi thì Lưu Truyền và Bì Quốc Cường cũng không đi nghỉ, hai người lập tức tìm đến Tôn Truyền Phúc.
Vừa thấy mặt thì Lưu Truyền lập tức mở lời la mắng, Tôn Truyền Phúc tự biết mình đuối lý vì vậy để cho đám người Lưu Truyền chiếm chút tiện nghi, thích thì cứ mắng có gì phải sợ? Vì vậy đám người Tôn Truyền Phúc liên tục cười hì hì làm lành.
- Được rồi, lão Lưu, có chừng mực thôi. Rõ ràng đều do ngươi đầu choáng mắt hoa, người huyện ủy xuống mà còn không biết, tôi đã giúp anh chiêu đãi khách, còn mắng gì nữa?
Tôn Truyền Phúc cười hì hì nói.
- Anh... ....
Lưu Truyền trợn trắng mắt, lão quay đầu nói với Bì Quốc Cường:
- Hôm nay người tiếp khách bên ngoài chính là phó chủ tịch Chu phải không? Hội nghị đảng ủy xã lần sau tôi sẽ nghiêm túc nói ra vấn đề này, cần phải xử lý ngay, đúng là quá tắc trách.
- Được rồi, được rồi, lão Lưu, chuyện của anh và lão Liễu không liên quan đến tôi, lúc này anh mắng thì cứ mắng, tôi buồn ngủ rồi.
Tôn Truyền Phúc nói.
- Ngủ sao? Anh đi ngủ như vậy mà được à? Anh thành thật khai báo đi, lần này bí thư Hoàng đến xã Nhạn Nam chúng ta làm gì? Tôi và lão Bì hoàn toàn mờ mịt chẳng biết gì.
Lưu Truyền tức giận nói, vừa rồi hắn đã ăn phải vố đau vì vậy phải biết nhìn xa trông rộng, hắn cũng không muốn ngày mai hỏng việc.
Tôn Truyền Phúc nghiêm mặt hừ một tiếng nói:
- Chuyện này tôi cũng không biết, tôi cũng rất bực bội vì vấn đề này, nếu anh muốn thì cứ đi hỏi chủ nhiệm Trương. Nếu không phải chủ nhiệm Trương muốn đến Nhạn Nam thì con bà nó cơ hội đâu đến lượt các anh?
Lưu Truyền và Bì Quốc Cường liếc mắt nhìn nhau, chỉ cần xem ánh mắt và vẻ mặt thì biết Tôn Truyền Phúc không phải giả vờ, xem ra chuyện này có tám phần là thật. Lưu Truyền vừa nghĩ đến đây thì cảm thấy xấu hổ, chẳng lẽ đêm tối thế này mà bọn họ lại đi tìm Trương Thanh Vân? Khi tiếp đãi đã bỏ quên người ta, lúc này có chuyện lại đến quấy rầy, nếu như vậy thì da mặt đã dày như tường thành rồi.
- Được rồi, được rồi, hai người các anh cũng đừng nên làm khó nhau, tôi muốn đi ngủ.
Tôn Truyền Phúc dùng giọng mất kiên nhẫn nói.
- Ngủ đi, anh ngủ đi! Anh ngủ cho lắm vào.
Lưu Truyền hừ một tiếng, hắn bước ra khỏi cửa và Bì Quốc Cường cũng theo sát phía sau.
Sau khi Trương Thanh Vân tắm rửa sạch sẽ và chuẩn bị đi ngủ thì Lệ Cương gọi điện tới.
Lệ Cương rõ ràng có chút mệt mỏi, giọng nói rất nhỏ, Trương Thanh Vân vội vàng tranh thủ thời gian báo cáo tất cả tình huống một cách cực kỳ kỹ càng. Khi Lệ Cương nghe nói có phương pháp ổn định quá trình thi công thì lập tức trở nên hào hứng, thậm chí còn kích động.
- Thanh Vân, may mà có cậu, tôi cũng không muốn nhiều lời, nếu phương án này thật sự hiệu quả thì cậu đã cứu tôi và bí thư Hoàng một mạng.
Lệ Cương dùng giọng thành khẩn nói.
- Chủ tịch Lệ khách khí rồi, lo lắng giải nạn cho lãnh đạo là bản chất công tác của em, anh nói như vậy thì đúng là quá khách khí. À, tình hình trạm phát điện Tam Giang thế nào?
Trương Thanh Vân khiêm tốn nói.
- Cũng không hay lắm! Giám đốc trạm phát điện Tam Giang đã về nhà, đám người phụ trách nói trạm phát điện bị
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền