Chương 73: Đàm Phán
- Lão Đoàn, quá tham cũng không hay đâu đấy nhé, tôi mười bảy điểm cũng có thể thắng.
Một người đàn ông gầy gò dưới tay Đoạn Vĩnh Thuần cười tủm tỉm nói, người này vừa nói vừa nhận lấy số thẻ được đưa đến trước mặt.
Đoạn Vĩnh Thuần chỉ hừ một tiếng mà không nói câu nào, hai người còn lại cũng lắc đầu, thì ra ba người bọn họ vì muốn có được bài cao mà rút quá nhiều, cuối cùng lại thua.
- Tôi cũng muốn gia nhập, có được không?
Trương Thanh Vân đột nhiên nói.
Bốn người trên bàn đều quay đầu lại nhìn hắn, vẻ mặt Đoạn Vĩnh Thuần chợt biến đổi, hắn nhìn thấy Triệu Giai Ngọc, lúc này vẻ mặt Triệu Giai Ngọc cũng không được tự nhiên, Đoạn Vĩnh Thuần chợt nói:
- Giai Ngọc, sao cô lại đến đây, tôi...Đây đều là những vị khách. Đúng rồi, vị này...Tiên sinh xưng hô thế nào?
- Chào giám đốc Đoạn, gặp ngài cũng không phải dễ dàng, phải ra hạ sách này cũng vì bất đắc dĩ mà thôi, mong ngài thứ lỗi cho.
Trương Thanh Vân cười nói:
- Tôi là Trương Thanh Vân, là người Ung Bình.
Trương Thanh Vân biết mình phán đoán không sai, thái độ của Đoạn Vĩnh Thuần cực kỳ cung kính và thận trọng đối với Triệu Giai Ngọc, vì vậy mà Trương Thanh Vân hắn nói chuyện cũng có thể thoải mái hơn.
Vẻ mặt Đoạn Vĩnh Thuần trở nên âm trầm nhưng cuối cùng cũng khống chế được tâm tình, hắn nói:
- Trương tiên sinh, vấn đề về Ung Bình tôi đã từng nói qua với chủ tịch Lệ và bí thư Hoàng, tôi nghĩ rằng cũng không cần phải bàn bạc lại.
Vẻ mặt Trương Thanh Vân vẫn không chút thay đổi, hắn dùng giọng sâu sắc nói:
- Như vậy thì tốt, không cần bàn bạc cũng tốt, giám đốc Triệu, cô thấy thế nào?
Triệu Giai Ngọc không ngờ Trương Thanh Vân lại đặt vấn đề lên người chính mình, vì vậy mà khoảnh khắc này nàng không có sự chuẩn bị. Nàng không hiểu ý đồ của Trương Thanh Vân nhưng mơ hồ cảm thấy có chút gì đó không ổn, cũng không biết nên mở miệng thế nào.
- À, cậu là Tiểu Trương! Tôi là Lý Phong Sơn, lúc này giám đốc Đoạn khá bận rộn, sau này tôi sẽ bảo hắn gọi điện cho Lệ Cương, cậu thấy thế nào?
Người tự xưng là Lý Phong Sơn đang đứng phía bên phải chợt đứng dậy dùng giọng ồm ồm nói. Người này mặt đầy râu quai nón, lưng hùm vai gấu, nếu nhìn bộ dạng thì rõ ràng rất có khí thế nhưng giọng nói hình như đã hơi mất kiên nhẫn.
Trương Thanh Vân cũng trở nên sững sờ, hắn lập tức trở nên cực kỳ tức giận. Hắn thầm nghĩ không biết Lệ Cương giới thiệu cho mình loại người gì, người này nói chuyện rất vớ vẩn, lúc nào cũng lấy cớ để hù dọa kẻ khác. Người này đường đường là nhân viên nhà nước, bị Trương Thanh Vân hắn bắt gặp ở sòng bạc mà còn dám xưng tên rõ ràng như vậy, nếu nói tên này là đầu heo thì không bằng nói hắn là loại người quá mức tùy tiện, căn bản không xem Trương Thanh Vân hắn ra gì.
- Chào Lý tiên sinh, không ngờ lại gặp anh ở đây. Nếu không có gì thì tôi và giám đốc Triệu cũng coi như là một thành viên, chúng ta cùng vào một phòng cho vui.
Trương Thanh Vân không có ý muốn lùi bước, hắn quay về phía nhân viên đang đi theo phía sau rồi nói:
- Chuẩn bị cho chúng tôi một phòng VIP.
Lý Phong Sơn trở nên sững sờ, hắn há hốc mồm không lên tiếng. Một câu nói này của Trương Thanh Vân làm cho đám bạn mà Lý tiên sinh gọi tới cảm thấy cực kỳ mất tự nhiên, khí thế của Trương
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền