ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bố Y Quan Đạo

Chương 87. Lại Đến Vũ Đức.

Chương 87: Lại Đến Vũ Đức.

Trương Thanh Vân kéo theo Trần Mại, hai người cùng đi đến Vũ Đức. Trong lòng Trương Thanh Vân có rất nhiều ý nghĩ khác biệt, trên đường đi hắn liên tục an ủi làm Trần Mại dần tỉnh táo trở lại, tâm tình cũng thông thoáng hơn rất nhiều.

- Thanh Vân, lần ày tôi chắc chắn bị xử phạt, nếu có điều tra thì tôi sẽ từ chức. Sau này ngươi nhớ nói với chị nhà một câu, bảo cô ấy quan tâm đến tôi một chút, tôi sẽ cùng theo cô ấy kinh doanh.

Trần Mại nói.

- Tiểu tử cậu đừng nói nhảm, lập tức gọi điện thoại cho cha cậu, hỏi thăm xem lúc này ông ta đang ở chỗ nào, chúng ta sẽ đi tìm ông ấy.

Trương Thanh Vân cười nói.

Trần Mại cười ngượng ngùng, hắn gọi điện cho Trần Vân Sơn nói ra tình hình cụ thể. Trần Mại nói chuyện điện thoại còn an ủi Trần Vân Sơn vài câu, khoảng mười phút sau hắn mới chấm dứt câu chuyện.

- Thế nào?

Trần Mại cười khổ rồi lắc đầu nói:

- Cha tôi đang tìm bí thư Lương, hình như bí thư Lương không thể nào liên lạc được với sở tư pháp. Thành phố đã đề bạt một vị giám đốc sở tư pháp, đây là quan mới tiền nhiệm, cha tôi còn chưa thăm dò được tình hình, cũng không dám tùy tiện đến tìm.

Trương Thanh Vân thầm lắc đầu, hắn thầm nghĩ Trần Vân Sơn chắc đã thật sự choáng váng, lão đến thành phố Vũ Đức mà không tìm bí thư Nghiêm của sở tư pháp mà lại đi tìm bí thư Lương(Trước đây là bí thư huyện ủy Ung Bình) của sở tuyên truyền, đây không phải chữa lợn lành thành lợn què sao? Nhưng cũng có một khả năng chính là Trần Vân Sơn không quen biết bí thư Nghiêm, nhưng dù thế nào cũng không thể làm bậy được, lỡ may bí thư Lương và bí thư Nghiêm không cùng một thế lực, như vậy không phải đang tự thắt cổ mình sao?

- Thanh Vân, dù thế nào thì tôi cũng phải cám ơn cậu. Lúc này cậu là mặt trời ban trưa trong huyện Ung Bình, là một cán bộ thanh niên có năng lực, tôi đã làm khó cậu rồi.

Trần Mại dùng giọng cực kỳ cảm động nói.

- Tiểu tử cậu từ khi nào thì trở nên đa sầu đa cảm như vậy? Đây không phải là tính cách của cậu.

Trương Thanh Vân khẽ cười, hắn dùng giọng pha trò nói.

Trần Mại lắc đầu rồi thở dài:

- Lúc này không còn là năm xưa nữa rồi, nếu cứ đi trong vòng luẩn quẩn quá lâu thì tâm tư sẽ ngày càng thay đổi. Nói thật, tôi rất bội phục cậu, cậu không có bất kỳ bối cảnh gì mà tiến lên được mức độ này, thật sự không phải dễ dàng.

Trương Thanh Vân trở nên trầm mặc, những cảm nhận của Trần Mại cũng làm hắn có sự cộng hưởng. Quan trường đúng là một thùng nhuộm cực lớn, một khi bị cuốn vào trong thì anh đừng hòng mong sao được yên ổn, nếu không tiến thì chắc chắn sẽ lùi, lúc nào cũng phải cẩn thận.

- Trần Mại à, có câu nói kẻ nào cũng muốn tóm gọn cả thiên hạ, nhưng tôi dù đến đâu cũng chỉ là một phó phòng, chẳng qua chỉ là da lông của huyện ủy mà thôi.

- Cậu cũng không thua kém, chúng ta cùng tuổi, cậu là đại đội trưởng cảnh sát giao thông. Lần này chúng ta đến Vũ Đức thì kết quả tốt nhất chính là không có tổ kiểm tra xuống huyện, chức vụ không thay đổi, dù sao thì lúc này huyện Ung Bình cũng đã quá mức phức tạp.

Trương Thanh Vân nói.

- Như vậy thì rất khó, nếu nói lời thật lòng thì có năm phần sẽ bị giáng chức.

Trần Mại dùng giọng sâu kín nói nhưng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip