Chương 96: Cái Giá Của Sự Tham Lam
Trương Thanh Vân bực bội ngồi trong văn phòng, chỉ cảm thấy có một ngọn lửa đang dần bốc lên trong lòng. Hắn quay về kiểm tra thì lập tức biết được văn kiện có vấn đề kia được Đỗ Khải ký tên, chính Trương Thanh Vân hắn bị người ta cho một đao, mười phần chính là Vũ Chí Cường gây ra.
Trước kia Đỗ Khải chính là cấp dưới của Lôi Minh, có lẽ tên này có vấn đề. Trương Thanh Vân vừa nghĩ đến đây thì lập tức cầm điện thoại chuẩn bị hành động.
- Alo, đây là cục công an, anh là ai?
Trương Thanh Vân có chút do dự rồi cúp điện thoại. Chiêu thức của Vũ Chí Cường tuy khá ngây thơ nhưng tên kia dám chắc Trương Thanh Vân hắn không thể xử lý một cách đàng hoàng. Vấn đề này càng biết ẩn giấu càng tốt, hiện nay ti vi, báo chí mỗi ngày đều có bài náo loạn về vấn đề bảo vệ môi trường, việc lớn này bùng lên trong Ung Bình thì người có hại chính là Trương Thanh Vân hắn.
- Cốc, cốc.
- Vào đi!
- Chủ nhiệm Trương, trưởng phòng Lâm muốn gặp anh!
Trương Thiến khẽ nói, vẻ mặt Trương Thanh Vân không được tốt vì vậy nàng cũng không được thoải mái.
- Mời anh ấy vào.
Trương Thanh Vân thở dài một hơi nói, sau đó hắn thuận thế đặt chân xuống đất.
- Chào chủ nhiệm Trương, nếu anh có rãnh thì kiểm tra thứ này, tôi... ....
Lâm Can vừa tiến vào phòng thì lập tức dùng giọng nôn nóng nói. Người này hơn bốn mươi nhưng bộ dạng thì khá già, nhìn qua cũng không kém Hoàng Tung Sơn. Gương mặt Lâm Can khá nhỏ, lúc này lão lại rất lo lắng, hai con mắt khép lại đã tạo thành một hàng với chiếc mũi.
- Trưởng phòng Lâm, mời anh ngồi, chúng ta từ từ nói chuyện.
Trương Thanh Vân đứng dậy cười nói, sau đó hắn nói vọng ra ngoài:
- Tiểu Thiến, dâng trà cho trưởng phòng Lâm.
- Thôi, thôi, chủ nhiệm Trương, tôi làm gì còn tâm tư ngồi uống trà. Để tôi nói rõ, phòng lâm nghiệp chúng tôi vì tuân theo chỉ thị của huyện ủy mà bỏ qua xe chở gỗ và dược liệu, những con khỉ kia lại được giấu bên trong xe. Chủ nhiệm Trương, việc này anh phải làm chủ cho tôi.
Lâm Can nói.
Vẻ mặt Trương Thanh Vân lập tức trở nên lạnh lùng, Lâm Can này cũng quá ngang ngược, nếu xét đến cùng thì rõ ràng đây là sai sót của phòng lâm nghiệp, văn kiện của huyện ủy chẳng qua chỉ là một cái cớ mà thôi. Không ngờ lão già này lại chạy đến nói mình làm chủ, thật sự xem thường Trương Thanh Vân hắn là loại người non nớt.
Lúc này Trương Thiến cũng vừa lúc dâng trà, Trương Thanh Vân hừ một tiếng nói:
- Đi ra ngoài, cô đứng giữ cửa, tạm thời không cần trà.
Trương Thiến chợt sững sờ, nàng khẽ ngẩng đầu nhìn vẻ mặt Trương Thanh Vân, nàng cũng không dám ở lâu mà lập tức bưng trà lui ra ngoài rồi thuận tiện đóng cửa lại.
- Trưởng phòng Lâm, từ Vô Cái Sơn đến huyện Ung Bình có bốn trạm kiểm soát của phòng lâm nghiệp, Vô Cái Sơn cách Ung Bình một trăm kilomet đường núi, hơn nữa đường núi gập ghềnh nên xe chở gỗ cũng chỉ chạy được tốc độ tối đa mười kilomet một giờ. Dù xe chở khỉ hành động vào ban đêm thì khi vận chuyển qua trạm kiểm soát cuối cùng cũng đã sáng, cũng có người trực ca, nhưng kết quả thì thế nào?
- Ba mươi mấy con khỉ bị người bị người ta bắt đi, rõ ràng là anh thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng. Nếu chuyện này bị lãnh đạo kiểm tra thì bí thư Hoàng cũng không thể bảo vệ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền