Chương 101:
Đêm nay Ngu Tri Dao thiếu chút nữa bị trêu chọc thành công ngủ rất say, sau khi Ngu Tri Dao biết Lạc Vân Dã có bản lĩnh há miệng là nói ra câu có vị tỏ tình, lập tức quyết định âm thầm cảnh giác loại công kích này của hắn.
Sáng sớm hai người thu dọn hành lý thỏa đáng, nhẹ nhàng đi đến sân sau, thăm chưởng quỹ Bạch Hạc đang nằm tắm nắng trên xích đu.
"Tiền bối, tông môn có việc gấp truyền tin bảo chúng ta nhanh chóng trở về. Hôm nay ta và đồng bạn đặc biệt tới tạm biệt ngài, đa tạ tiền bối thời gian qua đã chỉ điểm và chăm sóc chúng ta."
Ngu Tri Dao đi lên trả chìa khóa, cung kính hành lễ nói.
Bên cạnh Lạc Vân Dã hành lễ theo:
"Đa tạ tiền bối. Ngày sau nếu có cơ hội, ta và đồng bạn còn sẽ trở về thăm tiền bối."
"Nhanh... đi... Nhanh... đi đi."
Chưởng quỹ Bạch Hạc khép hờ mắt, ngủ trên ghế xích đu, chậm rãi nâng tay lên dùng sức vẫy hai cái,
Ngu Tri Dao biết chưởng quỹ có tật xấu khẩu thị tâm phi không được tự nhiên, nhét thạch hầu tử do Lạc Vân Dã dựa vào bản vẽ của nàng dùng hắc ngọc khắc thành,
"Tiền bối, một lát nữa chúng ta sẽ đi, cái này là tâm ý của ta và đồng bạn, để lại cho ngài làm kỷ niệm."
Chưởng quỹ Bạch Hạc cảm nhận được một mảnh lạnh lẽo trong lòng bàn tay, chậm rãi mở mắt ra, hơi nghiêng đầu liếc nhìn thạch hầu tử đen nhánh. Trầm từ trong chốc lát, sau đó chậm rãi từ trong tay áo ném ra hai cái túi.
"Bên trong... Là... Yêu sâm quả... và Đại hồ đào... Yêu vực..."
Chưởng quỹ Bạch Hạc chậm rãi nói,
"Ăn...Yêu sâm quả... Sau khi đột phá... Hiệu quả không lớn... Các ngươi... Có thể trao đổi... Thứ khác..."
Ngu Tri Dao không khách khí nhận lấy hai cái túi, cười híp mắt nói:
"Cảm ơn tiền nối."
Chưởng quỹ Bạch Hạc hừ một tiếng, chậm cháp khoát tay nói:
"Đi... Đi... Đi...! Đều ăn... Hết... Trái cây... Của ta...!"
"Trái cây của chưởng quỹ ăn ngon, là trái cây ngon nhất mà ta được ăn, có lẽ tiên quả trong truyền thuyết cũng chỉ được vậy mà thôi."
Ngu Tri Dao bắt đầu mãnh liệt khen ngợi.
Lạc Vân Dã cũng theo đó phụ họa:
"Vãn bối ở qua rất nhiều khách điếm, không có khách điếm nào là có lượng người muốn trở lại ở như khách điếm Bạch Hạc. Không hổ là khách điếm Bạch Hạc do ngài quản lý. Trái cây chính là phần độc nhất vô nhị, ăn vào làm cho người ta nhớ mãi không quên."
Chưởng quỹ càng nghe càng thoải mái, vô cùng kiêu ngạo, bị bọn họ thổi phồng đến mức muốn giương cánh.
Tâm trạng của chưởng quỹ rất tốt, trái cây bày đầy tràn trên bàn cũng bị Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã thuận thế lấy đi, chỉ còn lại một cái bàn trơ trụi.
Đợi đến khi khách điếm mở cửa, hai người vơ vét xong cuối cùng cũng rời đi.
Chưởng quỹ ở trước quầy chống trán lim dim, đang lúc nửa mê nửa tỉnh mới hừ một tiếng---
Hai tiểu bối Nhân tộc xảo quyết tham ăn, nhìn tu vi, nhìn tuổi, có lẽ chính là hai tu sĩ Nhân tộc thần bí trên Thiên Bảng.
Trong miệng không có một câu nào là thật, thật đúng là Nhân tộc thú vị.
Chưởng quỹ là con Bạch Hạc cô độc sống hơn ba nghìn năm, là một người yêu thích hòa bình. Trong ngày thường lười biếng, thỉnh thoảng tiện tay chiếu cổ tiểu bối, đối với hai tiểu bối Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã xuất chúng còn có chút làm cho người ta vui vẻ, là vui vẻ bị chiếm tiện nghi.
Chưởng quỹ Bạch Hạc lắc đầu, y chậm rãi mò dưới quầy lấy ra một tấm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền