Chương 107:
Lạc Lăng còn chưa nói hết, Lạc Vân Dã chỉ cảm thấy không gian trước mắt đột nhiên sinh ra một loại cảm giác vặn vẹo hít thở không thông, rồi sau đó hắn hoàn toàn thoát khỏi trận ảo cảnh này.
"Tiểu Vân, ngươi tỉnh rồi."
Ở bên cạnh Ngu Tri Dao hỏi.
Lạc Vân Dã nâng cánh tay lên, chekín ánh sáng nhức mắt, tay trái của hắn đang nắm chặt tay áo của Ngu Tri Dao, dây nhân duyên màu đỏ rơi xuống ống tay áo chồng lên nhau của hai người.
"Tiểu Ngư... Chúng ta là ra khỏi Huyễn sơn rồi?"
Lạc Vân Dã lẩm bẩm hỏi.
"Không có, chúng ta vẫn còn bên trong Huyễn sơn, không biết đã đi đến chỗ nào rồi."
Ngu Tri Dao nhìn xung quanh một chút, cũng không dám nhìn Lạc Vân Dã, trong lòng hơi mất tự nhiên.
Rốt cuộc lúc nào nàng lại có loại tâm tư đó với Tiểu Vân? Còn xấu hổ mượn miệng của sư tôn nói ra!
Chẳng lẽ lần trước tỉnh lại trong thôn Đồ Long, nàng vô ý thức nắm tay Tiểu Vân, chiếm tiện nghi của hắn, cũng là dấu hiệu báo trước?
Nghĩ tới đây, Ngu Tri Dao đột nhiên cảm thấy có chút... Quá ngại ngùng.
Nàng nâng tay áo che gò má đỏ ửng của mình, tiếp tục kéo Lạc Vân Dã, dọc theo đường núi đi về phía trước.
Hơn mười tu sĩ lúc trước đã bị bọn họ bỏ xa sau lưng, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy bóng người đủ màu sắc.
Ảo cảnh đột nhiên bể tan tành, hai người cũng chưa từng đi qua Huyễn sơn, cũng không biết cụ thể là như thế nào. Hôm nay trải qua ảo cảnh bể tan, chỉ để cho Ngu Tri Dao suy đoán, Huyễn sơn có thể là từng ảo cảnh liên tiếp xuất hiện.
Đột nhiên Ngu Tri Dao có chút mong đợi ảo cảnh kế tiếp là gì, dù sao sâu trong nội tâm mình cũng không có dục vòng gì, cảm giác tiến vào đó vẫn rất thú vị.
Đúng lúc này, chỗ sâu bên trong Huyễn sơn đột nhiên truyền đến tiếng ầm ầm, cả tòa núi như mặt gương rung chuyển mấy lần.
Trong lúc đất núi rung chuyển, tay kéo tay Ngu Tri Dao của Lạc Vân Dã bị chấn mà buông ra, hắn vội vàng kéo nàng lại, nhưng ngoài ý muốn lại nắm lấy tay nàng.
Ngu Tri Dao: !
Xa xa ở trấn Bạch Hạc, nhìn bên trong huyền kính đã dần dần hiện ra cảnh tượng, chưởng quỹ Bạch Hạc không không nhịn được mỉm cười.
Thậm chí y còn kích động đến mức chậm chạp vuốt ve bàn tay, cả khuôn mặt hận không thể dán vào huyền kính.
Để cho y xem thật kỹ, hai người mang Thiên mệnh, có thể để cho Vân giới được hoà bình rốt cuộc là ai!
Sau khi Ngân Tước nhận được tin hai cánh đều vung ra tàn ảnh, vội vàng bay về bẩm báo với cung chủ Thần Loan cung.
Đến lúc này, Lạc Vân Dã và Ngu Tri Dao đã vào Huyễn sơn được một ngày, rốt cuộc đại trận Huyễn sơn cũng được mở ra.
Dưới ánh mắt trời, cả toàn Huyễn sơn bị đại trận Huyễn sơn yên lặng bao phủ, từng bước kéo từng người ở bên trong núi vào trong đại trận. Trong trận là cảnh tượng giống như thật, chỉ để cho người ta tưởng mình đang đi vào một ảo cảnh khác.
Vốn dĩ đại trận Huyễn sơn vô cùng hung hiểm, người tiến vào trừ người mang Thiên mệnh ra, tu sĩ còn lại đều không có cách nào sống sót. Hôm nay sau khi được chưởng quỹ Bạch Hạc thay đổi, không chỉ để lại một cửa sinh duy nhất, còn cắt giảm một ít sự hung hiểm trong đại trận.
Vô số con đường hung hiểm bị chưởng quỹ Bạch Hạc cố ý hạ thấp cấp bậc nguy hiểm, hạ xuống chỉ số nguy hiểm của những con đường từ cực
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền