Chương 112:
Ở bên ngoài huyền kính, chưởng quỹ Bạch Hạc nghe xong thật bối rối.
Lực lượng tuyệt đối là dùng như vậy... sao?
Chẳng lẽ lực lượng tuyệt đối của tu sĩ mà ta học không phải là có khả năng khai thiên lập địa? Lúc nào lại biến thành pháp bảo của ai lợi hại hơn?
Dùng tiên khí so với lưỡi dao bình thường do yêu lực hóa thành, còn cứng đối cứng, đụng đối đụng? Ngươi thật là thông minh?
Chưởng quỹ Bạch Hạc chậm rãi hít sâu, chỉ cảm thấy đầu óc của người trẻ tuổi bây giờ thật đặc biệt.
Ngu Tri Dao đang dọc theo con đường mòn uốn lượn xuống núi dưới ánh chiều tà, nghe được khen ngợi chân thành của Lạc Vân Dã, trong đôi mắt hạng long lanh vui vẻ nheo lại, tiện tay hái một quả lê.
Nàng vừa cắn quả lê ngọt, vừa nói với Lạc Vân Dã:
"Trong truyền thuyết núi đao biển lửa hình như dính liền vào nhau, mới vừa rồi người chỉ hỏi đến núi đao. Nếu như là gặp phải biển lửa, ta cho là nó lợi hại hơn, nhưng cuối cùng vẫn là biển, là biển có thể dùng thuyền. Ngươi còn nhớ trước kia ta cho ngươi một cái vòng tay phòng ngự không? Nó là một linh bảo phòng ngự có thể thay đổi, truyền linh khí vào có thể làm cho nó biến thành một cái thuyền nhỏ, có thể thử ngồi lên trực tiếp đi qua biển lửa."
Nói đến đây, Ngu Tri Dao còn thoáng trầm tư:
"Thuyền linh bảo này có lẽ là chịu đựng được biển lửa, nhưng nếu muốn phương pháp khác thì có thể thử dùng ngự kiếm phi hành. Nếu như không thể bay, vậy chỉ cần dùng Hồng Liên Nghiệp Hỏa của Tiểu Ngư kiếm đốt sạch biển lửa kia, lại có thể đi rồi."
Nàng tùy tiện nói, đơn giản như cắt rau, làm cho cái đầu nho nhỏ của chưởng quỹ Bạch Hạc có một dấu hỏi thật to.
Chưởng quỹ Bạch Hạc: ???
Chưởng quỹ Bạch Hạc: ...
Y đã hoàn toàn không nghe nổi nữa, thậm chí trên trán rị ra chút mồ hôi lạnh.
Hình như chưởng quỹ Bạch Hạc nghe được tiếng tiếng đông nặng nề trong lồng ngực, trái tim nhanh chóng rơi vào hầm băng.
Đây là biện pháp người bình thường có thể nghĩ ra sao?
Còn dùng Hồng Liên Nghiệp Hỏa bên trong kiếm đốt sạch?
Ngươi lợi hại như vậy sao không lội qua biển lửa đi!
Linh bảo biết biến hóa không đáng tiền sao? A! Nói tặng là tặng, người có tiền đáng ghét này, thật đúng là ngăn cản con đường lịch luyện của mầm non Thiên mệnh!
Chưởng quỹ Bạch Hạc yên lặng che đầu hơi đau của mình, lại liếc mắt nhìn biển lửa lớn phía trước, trong lòng mơ hồ có một loại cảm giác xong rồi.
Hôm nay y chỉ có thể gửi hy vọng vào dơi yêu đang đuổi ở phía sau ngăn cản sóng dữ, ma luyện mầm non Thiên mệnh thật tốt.
Bên trong huyền kích, Lạc Vân Dã nhìn biển lửa màu đỏ ở phía xa xa kia, nghiêng đầu cười một tiếng:
"Tiểu Ngư thật lợi hại."
Ngu Tri Dao lại cắn một miếng lê ngọt, cười ha hả nói:
"Lợi hại không phải là ta, là sư tôn của ta. Sư tôn của ta là một đại sư luyện khí rất lợi hại, mặc kệ là Tiểu Ngư kiếm hay là vòng tay linh bảo có thể biến đổi, những bảo bối này đều là ngài ấy cho ta, lần tới có cơ hội ta sẽ dẫn người đi gặp sư tôn."
"Được."
Lạc Vân Dã đã đi đến gần biển lửa, ánh lửa chiếu sáng mặt mũi của hắn, vô số ngọn lửa bốc hơi vọt lên giống như muốn đốt sạch không khí vậy.
Hắn cười nói:
"Tiểu Ngư, ngươi kể cho ta nghe một câu chuyện đi. Con đường này thật là xa, ta muốn nghe giọng nói của người đi ra
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền