ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cá Mặn Lên Đệ Nhất Thiên Bảng

Chương 272. Chương 272

Chương 272:

Ngu Tri Dao từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một ống trúc đựng nước, đưa cho Hoa Hoa.

Hoa Hoa uống ừng ực hết nước, chỉ cảm thấy linh khí trong cơ thể đang nhanh chóng khôi phục, hắn ta gội vàng giơ ống trúc hét lên:

"Nước ngon! Lại thêm một ống!"

Còn lại thêm một ống?

Khóe miệng Ngu Tri Dao hơi có rút:

"Đây là nước dùng phương thuốc của Thiên Nguyên đan nấu đó."

Hoa Hoa kinh ngạc a một tiếng, hắn ta nằm ngang xuống, ngửa đầu uống từng giọt còn sót lại trong ống trúc.

Nghiêng ống thật lâu, cho đến khi một không còn một giọt nào, hắn ta mới đau lòng ôm đầu đáng tiếc nói:

"Đây chính là phí của trời! Nước nấu từ Thiên Nguyên đan cửu phẩm, sao hết lần này đến lần khác lại dùng vào lúc này? Muốn dùng phải dùng lúc nguy hiểm nhất, lúc quan trọng nhất!"

Hoa Hoa mệt nhắm mắt nằm đó, vừa lẩm bẩm than thở.

Ngu Tri Dao đỡ trán.

Hoa Hoa chỉ lẩm bẩm mấy câu, sau đỡ mơ màng ngủ mất.

Linh Tu hơi nhíu mày nhìn về phía trước, trong đôi mắt đén nhanh lóe lên chút lo lắng.

Giờ phút này Hoa Hoa biết tình hình khẩn cấp, điều khí trong chốc lát, đợi cho linh khí trong cơ thể khôi phục hoàn toàn, lập tức chống tay đứng dậy.

Chẳng qua thân thể vô cùng mệt mỏi, hắn ta chống tay mấy lần cũng không đứng dậy nổi.

Hoa Hoa nghĩ tới nghĩ lui, nhắm mắt lại, đề nghị:

"Nếu không ta biến về nguyên hình, các ngươi mang ta bay đi?"

"Có thể." Linh Tu gọi Thanh Sơn thuẫn của mình, dùng linh khí làm cho tấm thuẫn phóng đại lên, treo giữa không trung:

"Ngươi yên tâm, tấm thuẫn này đủ để chịu đứng bất kỳ yêu thú lớn nào.”

Hoa Hoa gật đầu.

Hắn ta giãy giụa mấy lần trên đất, cuối cùng bị Thời Việt kéo dậy.

Chỉ thấy thiếu niên áo hoa trở nên nghiêm túc, hai tay đè lên mặt lạnh như băng của tấm thuẫn màu xanh lá, ngay sau đó thân thể nhảy qua, nhảy lên tấm thuẫn, đồng thời thân thể mềm dẻo của thiếu niên cũng kịch liệt thu nhỏ lại, chỉ chốc lát sau đã biết thành một cục gai cả người màu trắng.

Trừ Lạc Vân Dã và Thời Việt, những người còn lại đều không chớp mắt tò tò nhìn thử Hoa Hoa là yêu tu gì: "

...

"

Cái này? Nhím lông trắng?

Chỉ thấy con nhím nằm giang hai tay hai chân trên mặt của tấm thuẫn, lộ ra tứ chi ngắn ngủn màu hồng.

Kỷ Phù không nhịn được đi lên dùng đầu ngón tay đâm vào cái mông màu hồng lộ ra ngoài đang chảy máu của nó, tránh chỗ vết thương, đâm một cái, cái chân nho nhỏ lập tức đá ra sau.

"

Làm gì thế? Đùa giỡn lưu mạnh!?

" Con nhím lông trắng phát ra tiếng kêu trong trẻo của thiếu niên.

"

Hoa Hoa, mông của ngươi chảy máu.

" Ngu Tri Dao vừa nói vừa từ trong nhẫn trữ vật lấy thuốc cầm máu ra.

"

Chảy máu? Không trách ta cảm thấy có chút đau.

" Con nhím lông trắng vừa nói vừa dùng chân ngắn nhỏ hồng phấn của mình đạp ngón tay đang làm loạn của Kỷ Phù.

Vết thương trên mông của nhím lông trắng chỉ là một vết thương chảy máu nhỏ, không lâu sau có thể tự động lành lại.

Ngu Tri Dao và Kỷ Phù nhìn nhau một cái, vặn khăn tay thành một cục, bôi thuốc vào, vô cùng chính xác đè lên cái mông mềm hồng phấn mập mạp.

Con nhím lông trắng cảm thấy nhột, không ngừng vung chân ngắn. Nó dùng chân trước bám vào tấm thuẫn, lớn tiếng gào: "

Đã khỏi chưa?"

"Vẫn chưa.

" Ngu Tri Dao lại chạm vào một cái.

Cái mông mũm mĩm nảy lên mấy lần.

Kỷ Phù nhận lấy khăn, chọc hai

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip