Chương 294:
Ngày đó ở thôn Thanh Sơn lúc hai người trải qua nguy hiểm cùng nhau, Ngu Tri Dao đã quyết định đợi ngày sau học thành tài, sẽ đi cùng với tiểu Vân tìm Ma vương thay Lạc Lăng hỏi một câu tại sao.
Tiểu Vân cảm thấy Ma long kia hoàn toàn hư tình giả ý.
Nhưng Lạc Lăng không tin Ma vương sẽ nhẫn tâm như vậy.
Chân tướng khó bề phân biệt, nhưng hôm nay chủ động cho bọn họ cơ hội vén ra màn mây mù.
Ngu Tri Dao nghĩ đến thể chất của Lạc Vân Dã, không yên tâm đề nghị:
"Ta đi với ngươi."
Không dễ dàng chết, không có nghĩa là sẽ không bị thương.
Linh Tu nói:
"Ta cũng đi."
Kỷ Phù:
"Thêm ta nữa."
Hoa Hoa đang tác chiến với một chân cua khác: "..."
Hắn thấy nhóm bạn đều muốn đi, tựa như bỏ hắn ta lại một mình ở nơi đáng sợ này, thế là cũng buông chân cua xuống, yếu ớt giơ tay nói:
"Vậy... Vậy ta cũng đi."
Tiểu đội sáu người cùng nhất trí.
Thời Việt cũng không cự từ chối. Hôm nay hắn ta được gặp Phụ vương, Phụ vương cũng không nói muốn sai hắn ta giết chết tu sĩ Nhân tộc Thiên Bảng, chỉ vô cùng mỏi mệt nói muốn gặp Lạc Vân Dã.
Lần đầu tiên, cha cư xử như một người cha thực sự.
Lúc Thời Việt một hai tuổi được mẫu hậu sủng ái, sau khi Phụ vương trở về nhà, thứ nhận được chỉ là sự lãnh đạm cùng thờ ơ vô tận.
Những gì hắn ta đánh mất sau khi có được, chỉ khiến hắn ta càng khao khát nhiều hơn nữa.
Nhưng không ai có thể hiểu hắn ta. Ông ngoại ghét hắn ta trọng tình yếu đuối, không giống với huyết mạch Ma long cao quý, Mẫu hậu không gặp hắn ta, Phụ vương chẳng thèm chú ý đến hắn ta.
Trong hơn hai mươi năm qua, chỉ có lúc hắn ta trọng thương lưu lạc đến Nhạn Thành, bị mất trí nhớ, được đệ đệ ruột quan tâm, nhận được một phần thân tình chân thành.
Thời Việt không hề ghen tị với Lạc Vân Dã có được mặt đối đãi khác của Phụ vương, hắn ta thậm chí cảm thấy đó là chuyện bình thường.
Lạc Vân Dã còn có một số việc muốn hỏi Thời Việt, hai người liền đi sang một bên nói chuyện.
Mọi người sắp cùng nhau đối mặt với Ma vương, cho nên bắt đầu chuẩn bị đầy đủ, mang tất cả vũ khí thoát thân và bảo toàn tính mạng đã cất giấu đều lôi hết ra ngoài.
Thậm chí Ngu Tri Dao còn lôi ra cái hộp dài mà trước đó Bạch thúc của Hoa Hoa tặng cho. Nghĩ đến mạch não không bình thường của Yêu tộc, nàng giống như mở hộp mù, động tác chậm chạp sợ mở ra là một con rùa đe.
Ai ngờ bên trong đựng một con búp bê nhỏ mặc váy hoa nhí rất tinh xảo.
"Tiểu Hoa, ngươi có nhận ra vật này không? Đây là búp bê bình thường sao?"
Ngu Tri Dao giơ con búp bê hỏi hắn.
"Sao ta lại quên mất cái này chứ!"
Hoa hoa liếc nhìn con búp bê kia, sửng sốt vỗ đầu mình một cái nói:
"Đây là búp bê thế thân. Bảo vệ tính mạng vô cùng tốt! Toàn bộ Yêu tộc chỉ có Bạch thúc biết chế tạo, hơn nữa Bạch thúc hai trăm năm mới có thể chế tạo ra được một con đấy."
Hoa Hoa vừa nói, vừa lấy ra một cái rương từ trong nhẫn trữ vật của mình, rồi từ bên trong ôm ra bốn con búp bê, cho Linh Tu và Kỷ Phù một người một con.
Để lại một con cho mình, còn lại một con thì nhét trở vào.
Hoa Hoa giơ con búp bê trong tay nói:
"Nếu chúng ta gặp phải nguy hiểm không cách nào chống đỡ, thì đưa linh khí cùng một giọt máu nhập vào
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền