Chương 297:
Vốn dĩ Lạc Vân Dã định ngăn cản, nhưng ma khí đồng nguyên kia nhu hòa bao bọc hắn lại, ý thức trong đầu cũng chìm theo ma khí kia.
Thời Diễm thấy hắn chậm rãi khép hai mắt lại, khuôn mặt tái nhợt hoàn toàn trầm xuống.
Lúc đầu gã không đưa Lạc Vân Dã về, chính là đợi ngày sau gặp được thể chất may mắn, thì hắn sẽ càng ghen tỵ với người có thể chất may mắn, cuối cùng nghĩ hết mọi cách giết chết người này, cướp lấy khí vận, đạt thanh mong muốn thay gã.
Không ngờ đến, Lạc Vân Dã không chỉ không trở thành lạnh lùng tàn nhẫn như trong dự liệu của gã, tính cách lạnh lẽo thích giết chóc cũng không giống gã, trái lại lại sinh tình với người khắc mình.
Si tình.
Thời Diễm lắc đầu, đôi môi đỏ như máu hơi mỉm cười chế nhạo.
Si tình thì thế nào?
Trước mắt tu luyện và lợi ích riêng, ai có thể thoát được cám dỗ trở thành Hỗn độn đạo thể? Thời Diễm biết, đợi cho Lạc Vân Dã nhìn xong những hình ảnh kia, cho dù si tình với nữ tử kia, trong lòng cũng sẽ có một hạt giống nghi ngờ sinh ra ngăn cách.
Thời Diễm chờ giây phút hắn mở mắt ra.
Ý thức của Lạc Vân Dã chìm theo ma khí kia, chờ sau khi sương mù dày đặc màu đen ở trước mắt biến mất, hắn rơi vào dưới chân của một ngọn núi.
Lạc Vân Dã không biết đây là chỗ này, hắn đang chuẩn bị quan sát xung quanh, lập tức thấy được bia đá Vô Tình phong.
Vô Tình phong.
Chỗ ở của sư tôn Tiểu Ngư?
Trước mắt đột nhiên xuất hiện một tòa Vô Tình phong, Lạc Vân Dã cảnh giác nắm chặt Phù bút màu vàng, đi dọc theo con đường núi đi lên đỉnh núi.
Lúc đi đến giữa sườn núi, Lạc Vân Dã thấy được một bia mộ được cột dây nhân duyên màu xanh.
Đợi khi thấy cái tên dùng kiếm khắc ở trên đó, đôi mắt màu đen của Lạc Vân Dã bỗng nhiên co rút lại.
Phong chủ Vô Tình phong, mộ Minh Lê.
Sao có thể?
Lạc Vân Dã nắm chặt Phù bút trong tay, vội vàng nhìn xung quanh, lại không tìm được Ngu Tri Dao.
Trước khi vội vàng rời đi, hắn cung kính bái lạy với mộ bia.
Cuối cùng trong tiểu viện cách chỗ mộ của Minh Lê không xa, Lạc Vân Dã tìm được Ngu Tri Dao.
Luôn là một thiếu nữ vui vẻ, giờ phút này lại tựa dưới gốc cây đào, cầm từng vò rượu được đổ vào miệng, bên cạnh nàng còn có mấy vò rượu trống nghiêng ngã.
Thiếu nữ uống quá nhiều rượu, sắc mặt đỏ gay. Nàng nghe được tiếng động, hơi mở cặp mắt mơ màng kia.
Đợi khi thấy người chạy đến chỗ mình, Ngu Tri Dao đặt vò rượu xuống, hình như tức giận nói:
"Ta bảo ngươi đi, còn trở về làm gì?"
Chẳng biết tại sao, Lạc Vân Dã có thể nhận rõ đây chính là Ngu Tri Dao, cũng không phải là ảo cảnh gì đó, hắn đi lên ôm nàng:
"Ta không đi."
Lạc Vân Dã ôm thiếu nữ yếu ớt trong lòng, gằn từng chữ:
"Tiểu Ngư, ngươi đã nói, sẽ không rời khỏi ta. Chuyện của sư tôn, chúng ta có thể lại nghĩ cách."
"Ta thiếu sự tôn một mạng."
Ngu Tri Dao khàn khàn nói:
"Sư tôn là vì cứu ta... Tiểu Vân, ngươi nói, ta nên làm gì đây?"
"Bây giờ chỉ có Hỗn độn đạo thể mới có thể cứu được sư tôn. Là giết ngươi hay là giết ta?"
Ngu Tri Dao khóc hỏi.
Muốn cướp khí vận, người còn lại phải bị mình tự tay giết chết.
Thân thể Lạc Vân Dã khẽ run:
"Nhất định có cách khác."
"Linh hồn của sư tôn đã bể nát, không có cách nào luân hồi, từng tia hồn phách kia cũng gần như
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền