Chương 301:
Ngu Tri Dao cười ném miếng đào vàng khô cuối cùng vào trong miệng, ngả người về sau dựa trên vai của thiếu niên áo đen:
"Ma vương muốn Tiểu Vân giết ta, nhưng điều kiện trước tiên là cần tu vi của ta đạt tới Thiên Nhân cảnh. Trước đó, ta tuyệt đối sẽ không chết ở Ma vực. Còn chuyện lúc nào thì chúng ta trở về!"
Nàng chỉ đỉnh đầu của mình:
"Chờ Thiên Bảng đi."
Mọi người gật đầu một cái.
Con nhím lông trắng: "..."
Hắn ta ôm linh ngọc nhìn bên trái một chút, lại mê mang nhìn bên phải một chút. Tại sao tất cả mọi người đều biết, hắn ta lại không hiểu?
Chẳng lẽ đây chính là sự chênh lệch giữa hắn ta và tu sĩ Thiên Bảng sao?
Đáng ghét!
Hoa Hoa lập tức biến phẫn nộ thành ham muốn ăn uống, dùng móng vuốt nhỏ gian nan ôm lấy linh ngọc có thể tăng linh khí, rột rột liều mạng cắn.
Mọi người thấy vậy bật cười, ngoại trừ tổ cá mặn, tổ cuồng tu luyện thì cố gắng tu luyện trong tĩnh thất ở dưới đất.
Tổ cá mặn hoàn toàn bắt đầu cuộc sống cá mặn của mình. Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã ngoại trừ ở trong sân thoải mái phơi nắng, tu luyện lười biếng, thì chính là đắp mặt nạ, ăn uống rồi nằm ngủ.
Trong Ma vực, có Ma vương âm thầm bảo vệ hộ tống, Ngu Tri Dao mang cái chụp mắt, nằm trên sạp giường mềm mại, thỏa mãn ngủ say sưa.
Hai con cá mặn cùng nhau vui vẻ mặc kệ mọi thứ.
Ở trong Ma vực nguy cơ bốn phía này, bước vào cuộc sống dưỡng lão trước thời hạn.
Ngu Tri Dao cũng không nhịn được cảm khái.
Thiên Bảng xuất hiện ngang trời, khiến cho nàng phải phiêu bạt bận rộn giữa Nhân tộc và Yêu tộc trong hai năm này, ngược lại sau khi rơi vào Ma vực, có thể hoàn toàn buông thả nghỉ ngơi.
Ban ngày hai người ngủ đủ rồi.
Ban đêm liền ngồi trên nóc nhà, mang theo một đống đồ nướng và rượu, đi ngắm sao và trăng có một không hai ở Ma vực.
Đêm ở Ma vực, giống như bóng tối hoàn toàn bao phủ ở khắp nơi, làm cho vầng trăng khuyết và ngôi sao đặc biệt sáng ngời lấp lánh.
Tối nay là tết Nguyên Tiêu của Ma vực, ngày đoàn viên của nhà nhà. Đám bằng hữu cũng lần lượt ngừng tu luyện, phi thân lên nóc nhà cùng ăn bữa khuya.
Lão nhân tóc trắng đứng lặng ở chỗ bóng tối trên hành lang dài, nhìn đám thiếu niên náo nhiệt trên nóc nhà xa xa kia, gương mặt mang theo nụ cười nhẹ, lắc đầu.
Xung quanh sáu người đều là kết giới che chắn, lão không định phá vỡ kết giới, thám thính bọn họ nói gì. Lão nhân chỉ bưng bàn ăn, để sáu chén bánh trôi nóng hổi lên chiếc bàn đá trong sân, rồi xoay người men theo một hướng khác của hành lang dài đen nhánh rời đi.
Lúc này, trên nóc nhà.
Ngu Tri Dao tìm một tư thế thoải mái nhất ngồi xuống, chân đạp trên một khối gạch lưu ly, một tay cầm xiên nướng, cảm khái nói:
"Chà, nếu như ta vẫn không đột phá, có phải có thể một mực ăn no chờ chết không?"
"Mơ thật đẹp."
Kỷ Phù ha ha cười nói:
"Tiểu Vân được xem như là người muốn giết ngươi, đã được Ma vương nâng lên một cảnh giới. Bây giờ gã không có cách nào nâng cao tu vi của ngươi, nếu không chỉ cần chớp mắt một cái, là có thể đưa ngươi lên Thiên Nhân cảnh."
"Thật ngưỡng mộ."
Hoa Hoa ngả về sau nằm ở trên nóc nhà, đón gió nói:
"Ai mà không muốn không cần tu luyện cũng có thể trở thành đại lão lợi hại chứ?"
Ngu Tri Dao: "..."
Đúng là có đạo lý.
Không cần tu luyện, ăn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền