Chương 305:
Linh Tu nhận lấy sách, ngoài lỗ tai ửng đỏ ra, thì mặt mũi hết sức bình tĩnh nói tiếng cám ơn.
Tầm mắt Lạc Vân Dã bắt đầu mơ hồ chần chừ đi tới đi lui.
Hoa Hoa không quên trong tiểu đội còn có một đôi đạo lữ Cá mặn khác, hết sức quan tâm chạy qua, trịnh trọng đưa quyển [Thuật thân thể dai bền] cuối cùng giao cho Lạc Vân Dã.
Lạc Vân Dã há miệng.
Hoa Hoa cho rằng hắn muốn từ chối, xua tay, không mang theo chút ngại ngùng:
"Ta biết, không cần phải nói, ngươi cần nó!"
Một câu nói, khiến cả tổ Cá mặn đỏ mặt.
Hoa Hoa chuồn nhanh, Lạc Vân Dã tùy tiện nhét quyển sách phỏng tay vào trong nhẫn trữ vật, đỏ mặt nhìn Ngu Tri Dao rồi mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, coi như chưa thấy gì.
Dưới cái nhìn chăm chú của Ngu Tri Dao, sắc mặt Lạc Vân Dã không kiềm chế được ngày càng đỏ.
Ngu Tri Dao đi qua sờ lên khuôn mặt phát hỏa giống như trái cà chua đỏ của hắn, sau đó sát lại gần nhỏ giọng nói một câu:
"Hay là, nghiên cứu một chút đi?"
Lạc Vân Dã: "..."
Vì vậy, tổ Cá mặn hiếu học thẹn thùng cũng bắt đầu nghiên cứu thư tịch.
Ở nơi góc tường vắng vẻ, ai ai cũng cầm sách, trở thành một khung cảnh vô cùng hiếu học.
*
Bên kia, Thời Việt giả bệnh nằm trong tẩm điện, nghênh đón một vị khách không mời mà đến.
Thiên Nhân cảnh Ma tu Bạch Quyền người choàng một cái áo khoác hắc y, xoay chiếc nhẫn long văn trong tay. Lão nhân tóc trắng dẫn đường phía trước, người phía sau từng bước một bước vào trong cung điện.
Kỷ Phù đã bưng thực án, ở trước giường hầu hạ tiểu điện hạ uống thuốc.
Bạch Quyền liếc nhìn chén thuốc đen xì xì kia, không chút lưu tình lạnh lùng nói: "Phế vật!"
"Còn để cái thứ bán ma kia lập kế ngắt vảy rồng, phí công dạy ngươi nhiều năm như vậy, còn không bằng dã chủng sinh ra ở bên ngoài."
Thời Việt nằm trên giường mặt không đổi sắc, lão nhân tóc trắng rũ mắt đứng ở một bên, hình như hai người rất quen thuộc chuyện này.
Bạch Quyền giận đến mức vung tay, một luồng ma khí làm chén thuốc đổ úp, Kỷ Phù bị dọa sợ đang kiềm chế tiếng hét chói tai sắp vọt ra khỏi cổ họng, liên tục cúi đầu lùi bước sang một bên.
Thật may lão gia gia kịp thời chỉ điểm qua, Kỷ Phù bắt chước dáng dấp của thị nữ giống như đúc.
Lúc này sự chú ý của Bạch Quyền cũng không ở trên người nàng ấy, chỉ nhìn chằm chằm thiếu niên nửa chết nửa sống trên giường bị quấn chặt trong chăn gấm, mùi thuốc nồng nặc từ trên người hắn ta truyền tới.
Dáng vẻ lãnh đạm của Thời Việt tựa như dù nói gì cũng không thể chọc được hắn, càng khiến Bạch Quyền lửa giận ngút trời.
"Ngày đó ở Nhạn Thành, ta để ngươi ngươi là vì lấy được tín nhiệm Nhân tộc, hóa ra là còn nhớ chút thân tình này?"
Bạch Quyền giận dữ cười ngược lại:
"Ngươi coi hắn là người thân, nhưng dã chủng quay đầu lại ngắt vảy rồng của ngươi! Nếu Phụ vương ngươi biết được sự tồn tại của dã loại kia, sẽ còn để ý đến đứa con trai phế vật là ngươi sao?"
Lời nói sắc bén chói tai, ngay cả Kỷ Phù cũng không thể nghe tiếp.
Sau khi Bạch Quyền cố ý kích thích, thì chậm giọng lại:
"Thời Việt, tộc ma long cao quý chúng ta không cần tình cảm, do dự thiếu quyết đoán. Không có bất kỳ trợ lực nào, sẽ chỉ là liên lụy mà thôi. Nhìn xem Phụ vương ngươi, Mẫu hậu ngươi. Phụ vương ngươi tình cảm lãnh đạm, giờ đây tu vi ngày càng sâu không lường được.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền