ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cá Mặn Lên Đệ Nhất Thiên Bảng

Chương 316. Chương 316

Chương 316:

Hôm sau.

Trời hơi sáng, ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào trong hang động. Ngu Tri Dao ngủ rất ngon, cọ gối ôm, sau khi bị ánh mặt trời chiếu vào mặt thì hơi mở mắt ra, lại mơ màng tiếp tục xoay người ngủ tiếp.

"Tiểu Ngư, chờ một lát nữa chúng ta phải đi Chấp Pháp môn."

Lạc Vân Dã đặt bộ quần áo đệ tử màu xanh đến mép giường của nàng:

"Bây giờ thức dậy, còn có thời gian ăn sáng."

Ngu Tri Dao nghe được ăn sáng, vũng vẫy hai cái, cuối cùng bò dậy từ trên giường.

Nàng mặc xong đồ đệ tử, mắt buồn ngủ mông lung ngồi ở mép giường, ngoan ngoãn chờ Lạc Vân Dã cột tóc cho mình.

Lạc Vân Dã dễ dàng thắt cho nàng một kiểu tóc nụ hoa, dùng dây cột tóc màu xanh cột chặt. Trình độ thuần thục kia, hiển nhiên đã làm rất nhiều lần.

Đoạn thời gian này, Minh Lê ở trong sơn động với bọn họ, mỗi lần thấy, đều không nhịn được hít hà một trận.

Tuy nói y một tay nuôi lớn Ngu Tri Dao, nhưng ngay cả y cũng không chăm sóc tỉ mỉ như Lạc Vân Dã.

Minh Lê thì là người thích hành động thay lời nói, nhưng ái đồ lại lười, y muốn cho nàng cần mẫn một chút, mới không nuông chiều nàng.

Trước kia y để cho Ngu Tri Dao tu luyện nhiều, thường xuyên phải đấu trí đấu dũng với nàng.

Không nói đến chuyện khác chỉ nói đến chuyện gọi dậy mỗi buổi sáng đã là một việc khó khăn.

Lạc Vân Dã thật sự nuôi chiều nàng, cũng bắt chẹt được nàng.

Gọi nàng dậy, đều là giọng nói thương lượng. Muốn ăn cơm, bây giờ dậy. Không ăn cơm, có thể ngủ một lát nữa.

Chẳng qua, sao Tiểu Ngư Ngư có thể không ăn cơm được?

Minh Lê nhìn cách sống chung của hai người, đột nhiên có chút xúc động. Gần đây y nhàm chán ở trong kính linh thông đọc một quyển tiểu thuyết, cuối cùng vắt hết đầu óc tổng kết là một chữ.

Đạo lữ như cha.

Tiểu Ngư Ngư luôn lười những chuyện này, vừa khéo Lạc Vân Dã có thể chăm sóc mọi phương diện trong cuộc sống của nàng.

Minh Lê rất yên tâm gật đầu.

Hai người rửa mặt xong, đục nước béo cò theo dòng người tiến vào Linh thiên đường, hưởng thụ xong bữa sáng phong phú, Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã còn mua thật nhiều bỏ trong nhẫn trữ vật.

"Tiểu Ngư, Tiểu Vân?"

Cận Hỏa ở trong Linh thiện đường tìm một hồi lâu, cuối cùng cũng tìm được bọn họ: “Ta cũng biết các ngươi sẽ ở chỗ này mà!

"

Ngay sau đó, hắn ta vui mừng: "

Các ngươi đột phá rồi? Vậy lúc này chúng ta có thể đi bí cảnh sau núi rồi?"

"Không được không được! Đệ tử nội môn chỉ có ba cơ hội, lúc này các ngươi vừa mới đột phá, lúc này đi vào cũng không làm được cái gì.

" Cận Hỏa nhíu mày khổ sở nói: "

Nếu không để lần sau đi?

"

Sau khi Ngu Tri Dao hút hết nước canh trong bánh bao, cắn một miếng bánh bao canh, nhai kỹ nuốt chậm: "

Chúng ta muốn thử một chút.

"

Lạc Vân Dã ừ một tiếng.

"

Cũng được cũng được.

" Cận Hỏa cười híp mắt nói: "

Lần đầu tiên đi vào, chỉ thử nước. Đợi đến lần thứ hai, đã có kinh nghiệm rồi.

"

Thiếu niên áo đỏ nắm quyền đấm ngực nói: "

Cận Hỏa ta sẽ bảo vệ các ngươi. Các ngươi yên tâm, coi như không có ta ở đây, cũng sẽ nhờ sư huynh sư tỷ khác.

"

Ngu Tri Dao cho hắn một chén đậu hủ ngọt: "

Cảm ơn Cận huynh.”

Thiếu niên áo đỏ cười ha ha, bưng đậu hủ ngọt kia, ăn đậu hủ ngọt như uống rượu.

Hắn ta dứt khoát lau miệng nói:

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip