Chương 322:
Tuổi của Tuân Vực còn quá nhỏ, dù cho có thông minh, nhưng cũng chỉ là một đứa bé. Cậu bé không chịu nổi cám dỗ của đồ ăn, lễ phép nói tiếng cảm ơn, sau đó dùng bàn tay nhỏ bé nhận lấy, sau khi nếm thử, nhét còn dư lại vào bên trong túi bện lớn.
Sau khi Cận Hỏa nhìn đứa bé này, thi triển một thuật che giấu, nói:
"Tiểu Ngư, ta cảm thấy chuyện này khác thường. Bí cảnh sau núi đều nhốt đại ma làm chuyện ác, không thể nào xuất hiện một Ma tộc cấp thấp nào, đứa bé này có chỗ kỳ lạ.”
"
Đâu là chấp niệm cảnh của đại ma.
" Tần Thuậtliếc nhìn Cận Hỏa một cái: "
Mỗi một tầng của bí cảnh sau núi, cũng chỉ nhốt một đại ma. Dưới tình huồng bình thường, sau khi chúng ta đi vào sẽ chém giết Ma tu. Nhưng chuyện xuất hiện giống như tầng ba mươi này, cảnh tưởng chân thật ngưng mà không tiêu tan, là bởi vì chấp niệm dồn nén qua mỗi năm của đại ma.
Đây là nội tâm và linh hồn của đại ma, là chuyện chân thật mà đại ma này trải qua.
Ta từng nhìn thấy trong sách cổ, có hai trường hợp có thể giải quyết. Một là chúng ta phá chấp niệm này thay cho đại ma, hóa giải chấp niệm cảnh. Một loại khác chỉ cần chúng ta tìm được đại ma, giết chết, là phá được chấp niệm cảnh."
"Trước kia ta có một lần đi đến tầng ba mươi, tuy không nhớ rốt cuộc trải qua những gì. Nhưng dựa theo hiểu biết về mình, có lẽ ta lựa chọn cái sau.
" Tần Thuậtôm kiếm nhún vái: "
Lúc này ta quyết định thử cái trước một chút.
"
Tổ cá mặn gật đầu, tỏ vẻ đã biết, hai người cũng chia sẻ tin tức đứa bé trồng ra hoa trong cát vàng cho hai người nghe.
Bốn người đơn giản nói mấy câu, Cận Hỏa rút đi thuật che giấu.
Tuân Vực mang mũ cỏ nhỏ, đi theo bên cạnh Lạc Vân Dã ngoan ngoãn dẫn đường, sau khi vượt qua hết mấy đồi cát, cuối cùng đến một chỗ không bị gió cát thổi đến.
Chỗ này có nhà dùng đá xếp thành, vững vàng dựng trên vùng đất trống, đếm kỹ chừng có mười mấy chỗ.
Trước nhà đá, là Hộ Linh thụ che khuất bầu trời, thân cây cực kỳ thô ráp, cành lá xum xue đủ để che gió che mưa cho tộc địa này.
Chẳng qua Ngu Tri Dao chú ý đến dưới cành là xanh biếc của Hộ Linh thụ, cũng che giấu một ít phiến lá màu vàng.
Nàng âm thầm dùng linh khí thăm dò.
Bởi vì ma khí trong sa mạc thưa thớt, gốc Hộ Linh thụ này, đã không có cách nào lấy đủ ma khí được nữa.
Nếu lại qua hơn mấy trăm ngàn năm, gốc Hộ Linh thụ che chở tộc địa này sẽ hoàn toàn chết đi.
Đến lúc đó, Ma tộc cấp thấp ở đây, hoặc may mắn vượt qua sa mạc lớn, hoặc là bởi vì tìm thức ăn trong sa mạc bị lạc rồi chết.
Bên trong tộc địa, mấy đứa bé đang chơi đùa vui vẻ dưới tàng cây Hộ Linh thụ, Tuân Vực trở lại nơi quen thuộc, cũng không sợ nữa, ngửa đầu nói mấy câu với Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã, sau đó dùng hai tay che chở túi bện lớn, vui vẻ chạy đến cửa nhà.
Có đứa bé thấy cậu, cười nhạo nói: "
Đứa ngốc Tuân Vực trở về rồi! Đứa ngốc về rồi!"
"Còn vọng tưởng trồng hoa, rốt cuộc hoa kia chết rồi đi? Ha ha ha!"
"Không có chết.
" Tuân Vực dùng chân lại, nghiêng đầu nhìn về phía đám trẻ kia, nghiêm túc nói: "
Hoa nhỏ còn sống rất tốt."
"Tên ngốc Tuân Vực đang gạt người, ngày hôm qua ta thấy hoa của ngươi đã chết.."
"Tiểu lừa gạt, tiểu lừa gạt! Liêu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền