ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cá Mặn Lên Đệ Nhất Thiên Bảng

Chương 326. Chương 326

Chương 326:

Y từ đi qua tộc địa Ma tu mua được một bọc lại một bọc hạt giống hoa, trồng hoa trên mặt cát, lần lượt thất bại, tiếp đó lại lần lượt thí nghiệm.

Ngày lại qua ngày, năm lại qua năm.

Trong lúc vô tình, hình như y chọc thủng giam cầm gì đó, làm cho y có được tu vi.

Tuân Vực vô tình bước lên con đường tu hành, cũng không rời đi, kiên trì làm chuyện mình muốn làm bên trong sa mạc.

Theo sự khô héo của Hộ Linh thụ, lá cây xanh tươi trong ngày thường biến thành màu vàng, các tộc nhân lập tức có kế hoạch rời khỏi sa mạc, đi đến nơi khác sinh tồn.

Tộc nhân vừa mới rời khỏi sa mạc, chỉ còn lại Tuân Vực là không đi, y dùng ma khí yếu ớt của mình nuôi dưỡng Hộ Linh thụ đã bảo vệ tộc địa nhiều năm.

Tuân Vực vụng về kiên trì chuyện của mình, mỗi khi tuổi thọ sắp hết, y cũng sẽ tự nhiên đột phá.

Tuân Vực không có tu luyện công pháp, cho dù đột phá tu vi, cũng chỉ là người có ma khí trên người.

Chính những ma khí truyền vào này, làm cho Hộ Linh thụ gần chết sống thêm rất nhiều năm.

Tuân Vực tỉnh lại từ trong trí nhớ, đôi mắt màu tím kia tràn đầy ôn hòa bình tĩnh, y lặp lại:

"Ta không nhớ."

Cận Hỏa tức giận trợn mắt nhìn y.

Hình như người này không biết tức giận, mặc cho hắn ta trừng, chỉ chậm rãi dựa người vào thân cây, tiếp tục nhắm mắt.

Ngu Tri Dao kéo Lạc Vân Dã ngồi xuống nghỉ ngơi, Cận Hỏa vội vàng bảo vệ bên cạnh, sợ tên Tuân Vực này đánh lén bọn họ.

Tần Thuậtnhìn ra người này có chỗ không đúng, hoàn cảnh này không phải vung một kiếm là có thể định kết quả.

Hắn ta ôm kiếm, chậm rãi đi tới chỗ đồng đội ở sau thân cây.

Tuân Vực không nói lời nào, cũng không đuổi bọn họ đi.

Y chỉ ôm chậu hoa nhỏ lặng lẽ ngôi ở đó, che chở gốc cây hoa màu đỏ yếu ớt kia.

Ngu Tri Dao chống cằm, suy nghĩ vấn đề.

Lạc Vân Dã làm ra một thuật ngăn cách, nhíu mày nói:

"Nơi này là chấp niệm cảnh, đại khái là có phân giai đoạn. Trước là thời kỳ trẻ thơ, lần này là thanh niên, có lẽ còn có giai đoạn sau nữa."

Ngu Tri Dao tiện tay nhặt một viên đá, dùng bộ phận nhọn viết gì đó trên mặt đất.

"Lần trước giai đoạn trẻ thơ, ta thấy Tuân Vực nói cảm ơn, tiếp đó chúng ta rơi vào sa mạc lớn, hơn nữa tuyến thời gian bị đẩy nhanh tới hơn tám trăm năm."

Ngu Tri Dao viết con số ba ngàn năm xuống:

"Cho nên bây giờ đại khái chúng ta đang ở vào ba ngàn năm trước.”

Ngu Tri Dao còn nói: "

Lần trước Tuân Vực nói cảm ơn với chúng ta, chúng ta mới có thể thoát khỏi."

"Ngươi nói là, chúng ta còn phải thực hiện nguyện vọng thay hắn.

" Tần Thuật ôm kiếm hỏi.

"

Bây giờ nguyện vọng của hắn chính là hồi sinh cây Hộ Linh thụ kia đi.

" Cận Hỏa nói: "

Đây không phải là xem là người tạo vui vẻ sao? Không bằng ta dùng một đao kết liễu hắn, nhìn xem có thể phá cảnh hay không."

"Không biết.

" Ngu Tri Dao lắc đầu, "

Giai đoạn trước, hắn là một đứa bé, lúc muốn chờ hoa nở cha sẽ trở về. Cuối cùng hắn biết cha không về, vẫn cảm ơn chúng ta."

"Hắn có thể tiếp tục hy vọng, vậy có thể tiệp tục tiếp nhận tiếc nuối.

" Ngu Tri Dao nghiêng đầu, nhìn thanh niên bên kia: "

Chúng ta thử giúp hắn cứu cây Hộ Linh thụ này đi.

"

Lạc Vân Dã đưa tay dán vào trên cây Hộ Linh thụ, chốc lát sau, hắn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip