Chương 329:
Ma tu cầm quạt thở dài một tiếng:
"Trốn rồi! Có thể trốn thoát dưới tay của Vân Sinh tiền bối, cũng coi như hắn có chút bản lĩnh."
"Cảm ơn huynh đề. Tà tu này hủy đi nhà của ta, dù ở chân trời góc bể ta vẫn phải tìm được người để báo thù!"
Trong mắt Tần Thuật lóe lên hận ý, giơ kiếm ôm quyền: "Cáo từ!"
Tần Thuật nói xong, xoay người bước nhanh rời đi.
Ngu Tri Dao, Lạc Vân Dã, Cận Hỏa nhìn nhau, cũng nhanh chóng đuổi theo.
Đợi khi đi xa, bốn người bắt đầu đối thoại.
Tần Thuật:
"Các ngươi cảm thấy Tuân Vực sẽ đi đâu?"
Cận Hỏa:
"Nếu ta bị Chấp Pháp môn của Vân Cảnh thánh địa ta bắt, nhất định là bỏ chạy đến địa giới của Nhân tộc."
Ngu Tri Dao:
"Ta cảm thấy Tuân Vực vẫn sẽ ở lại Lạc thành. Lạc thành gặp nạn, lấy tính cách lo nghĩ cho Ma tộc của hắn, mặc kệ như thế nào, sợ rằng cũng sẽ nghĩ được cách giải quyết."
Lạc Vân Dã:
"Ta đồng ý lời của Tiểu Ngư."
Cận Hỏa và Tần Thuật suy nghĩ một chút, cũng cảm thấy có đạo lý.
Bốn người nhanh chóng đạt thành nhất trí, quyết định trước tiên đi đến Lạc thành nhìn thử một chút.
Lạc thành là một trong ba thành lớn nhất do Ma vương mới vừa dẹp nội loạn đặt tên, cùng với Ma vương thành và Diễm Thành.
Ngày xưa là một thành vô cùng náo nhiệt phồn vinh, hôm nay đã biến thành một thành trì đứng sừng sững trên sa mạc.
Trấn nhỏ, thôn xóm xung quanh, còn có lương thực sắp thu hoạch, rau củ, toàn bộ đều bị cát vàng chôn vùi.
Khắp nơi đều là tiếng khóc
Các tu sĩ ở trong phạm vi Lạc thành đã sớm rời đi, người bình thường thì bắt đầu thu dọn tài sản, chạy ra khỏi thành.
Lúc bốn người đi đến, thấy từng nhóm người lớn chạy ra khỏi thành như dân chạy nạn
Một đám người tóc tai rối bờ quần áo bẩn thỉu hoảng hốt chạy đi.
Ngu Tri Dao thấy vậy, nhíu chặt chân mày, nắm chặt tay Lạc Vân Dã, rất sợ hắn bị lạc.
Nàng gọi Tiểu Ngư kiếm ra, mang theo Lạc Vân Dã ngự kiếm bay lên. Cận Hỏa và Tần Thuật cũng dứt khỏi cưỡi đao bay vào thành.
Sau khi Lạc thành biến thành sa mạc, quân đội đã rút đi sạch sẽ, giờ phút này, trên tường thành không có một ai cả.
Bốn người nhảy xuống trong thành, tránh người chạy nạn, bắt đầu tìm Kiếm tung tích của Tuân Vực ở xung quanh.
Chia thành hai đội tìm kiếm trước và sau đường phố, hẹn tụ họp ở cửa thành trước trời tối. Ngu Tri Dao đưa cho Cận Hỏa và Tần Thuật mỗi người một con ốc biển, thuận tiện liên lạc.
Ngu Tri Dao dắt Lạc Vân Dã đi về phía trước, dựa theo trực giác tìm kiếm khắp nơi.
Mấy giờ sau, ở trong một gian hậu viện lụi bại, tìm được một thanh niên lưng còng.
Thanh niên đưa lưng về phía bọn họ, ác ngoài nhuộm máy, ho khan không dừng được, nhưng vẫn cố gắng truyền lực lương sinh cơ màu xanh nhạt cho cát vàng trước mặt, nhưng mảnh cát vàng kia lại không có phản ứng gì.
Ngu Tri Dao lấy tốc độ nhanh nhất xông lên, cùng Lạc Vân Dã mỗi người cầm lấy tay của y.
Phản ứng đầu tiên của Tuân Vực là ngơ ngẩn, ngay sau đó mới nhớ phải giãy giụa. Đáng tiếc dù y có tu vi Thiên Nhân cảnh, nhưng không biết vận dụng như thế nào, cộng thêm bị trọng thương, lại bị hai người chế trụ, nhất thời không thể động đậy được.
Tuân Vực thấy giãy giụa không ra, cũng không phí sức, ho khan nói:
"Các ngươi là đến bắt ta?"
"Không, chúng ta là tới giúp ngươi."
Ngu Tri Dao đáp lại cực nhanh.
Tuân
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền