ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cá Mặn Lên Đệ Nhất Thiên Bảng

Chương 338. Chương 338

Chương 338:

Linh Tu và Cầm Minh cũng không muốn bứt giây động rừng, cũng nửa bước không rời đi theo hai người.

Trong bóng tối, bàn tay giấu trong ống tay áo của Lạc Vân Dã chậm rãi tràn ra một luồng ma khí, đi dán vào mặt tường, lượt qua khung cửa, lúc muốn vào nhà, một cổ lạnh lẽo rùng mình chui từ sau lưng làm cho Lạc Vân Dã ôm eo Ngu Tri Dao, vội vàng lui ra sáu.

"Lui!” Hắn nhanh chóng nói.

Hai người khác hoảng sợ, thân thể lui về phía sau nhanh hơn suy nghĩ,

Bốn người mới vừa lui khỏi nội viện, trong nội viện đột nhiên có gió thổi đến, một tiếng két vang lên, gió thổi mở ra hai cánh cửa phòng đóng chặt, ngọn nến nhỏ bên trong đèn lồng đỏ cũng tắt đi.

Nội viện hoàn toàn rơi vào bóng tối.

Không lâu lắm, bên trong phòng hình như có một bóng người đi ra, giống như là hòa vào một thể với bóng tối vậy.

Hình như người nay cảm nhận được gì đó, nhìn sang cửa ra vào nội viện phía xa xa.

Trong nháy mắt tâm mắt giao nhau, Ngu Tri Dao đang nằm trên nóc nhà, dùng ống dòm đặc chế từ linh khí bị hoảng sợ ra một thân mồ hôi.

"

Đi, đi nhanh đi nhanh!

" Không chút do dự Ngu Tri Dao kéo Lạc Vân Dã, thúc giục mọi người nhanh chạy.

Hiệu quả của phù triện vẫn còn, mọi người chạy thật nhanh, cũng đi theo con đường như lúc đến.

Ai cũng không hỏi nhiều, chia thành hai đường trở về biệt viện, lúc đã về phòng trong lòng Ngu Tri Dao vẫn còn sợ hãi.

Lạc Vân Dã đổ một chén nước nóng cho nàng, để nàng cầm ấm tay. Ngu Tri Dao ôm vương tử Bạch Tuyết của mình, đầu cọ vào cổ của hắn.

Sau khi cảm giác sợ hãi xông lên đỉnh đầu giảm đi, Ngu Tri Dao bình tĩnh lại, thi triển thuật ngăn cách, câu truyền âm đầu tiên chính là: "

Chúng ta đấu chính diện không thắng nổi một chiêu của hắn."

"Mạnh như vậy? Tiểu Ngư ngươi nhìn thấy cái gì.

" Mặc dù Cầm Minh không cảm nhận được cảm giác sợ hãi chân thật này, nhưng cũng có chút lo lắng cầm sáo dài lên.

"

Không nhìn rõ mặt mũi, ta chỉ mơ hồ nhìn thấy một nốt chu sa màu đỏ rực trên mi tâm của người nọ.

" Ngu Tri Dao nói, "

Lúc hắn nhìn về phía ta, linh hồn của ta giống như bị bóp vỡ. Chẳng qua cũng may khí thế quanh thân của hắn nhanh chóng rút đi, nếu không chỉ cần hắn muốn, tối nay chúng ta không thể trốn thoát được.

"

Nghe được tin tức mấu chốt, Lạc Vân Dã và Linh Tu như có điều suy nghĩ.

"

Là Vân Sinh sao?

" Linh Tu bỗng mở miệng: "

Tỷ tỷ nói mới vừa rồi khí tức lộ ra bên ngoài, rất quen thuộc. Chẳng qua cổ khí tức lộ ra bên ngoài kia không ổn định, vừa xuất hiện đã biến mất trong chớp mắt.

"

Cầm Minh: ?

Vân Sinh gì? Tỷ tỷ gì?

Ngu Tri Dao: "

Tương truyền ba ngàn năm trước hắn đã phi thăng, trừ hắn ra, ta cũng không nghĩ trong Vân giới còn ai mới có tu vi như thế cả.

"

Lạc Vân Dã: "

Có lẽ là hắn mượn dùng bí thuật gì đó, có được thân thể cao lớn của Thận ma rồi sống lại, nhưng trạng thái trước mắt không ổn định lắm.”

"Ta biết." Ngu Tri Dao rút Tiểu Ngư kiếm của mình ra, vỗ tua kiếm, nghiêng đầu nói với Lạc Vân Dã:

"Có lẽ là cái này."

Hai người nhìn nhau, tất cả đều không cần nói.

Cầm Minh: ?

Không phải, các ngươi đang nói cái gì vậy?

Cầm Minh nhìn cặp đôi tâm ý tương thông bên trái, lại nhìn người cúi đầu suy nghĩ bên phải, hắn ta

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip