Chương 368:
Hôm sau là mùng năm, thời điểm mỗi tháng Lạc Viễn đến thăm Lạc Lăng.
Mấy tháng trước vì Thời Diễm đang dưỡng thương, chưa từng biến thành hình người, cho nên vào mùng năm đều sẽ bị Lạc Lăng giấu trong phòng ngủ.
Lúc Thời Diễm vừa đến, chỉ nghĩ phải làm sao nhanh chóng lừa Lạc Lăng, trị thương cho hắn, cho nên cũng lười xem hình ảnh huynh muội gặp mặt.
Cho đến tháng trước, trời đột nhiên chuyển lạnh, hắn bị Lạc Lăng giấu trong bao ủ tay, thấy hết một màn huynh muội tình thâm.
Lúc đầu Thời Diễm nghe thấy mấy lời quan tâm dịu dàng của Lạc Viễn nói với Lạc Lăng thì tức giận, vì thế không tiếc sử dụng thần thức đi xem cảnh tượng bên ngoài.
Vì thế, hắn liền nhìn thấy một nam nhân tướng mạo bình thường, cầm một đống thứ nịnh bợ Lạc Lăng.
Chậc.
Thời Diễm đang định nói sao Lạc Lăng có thể thích.
Ai biết Lạc Lăng cười híp mắt nhận hết, còn dịu dàng nói với nam nhân đó là ca ca, ta rất thích.
Thời Diễm: !
Cũng là lần đó khiến hắn đột nhiên phát hiện sự dịu dàng của Lạc Lăng không chỉ dành cho một mình hắn.
Ma vương buồn bực cả mấy ngày trời.
Lần này, Lạc Viễn lại sắp tới.
Mới sáng sớm tiểu hắc long đã phiền lòng muốn chết, không ngừng vẫy đuôi.
Thậm chí hắn còn nấp trong bao ủ tay, buồn bực hỏi nàng: “A Lăng, tại sao mỗi tháng đều phải gặp hắn ta? Không thể không gặp sao?”
Lạc Lăng không biết tại sao hắn không vui, chỉ nắm lấy cái đuôi loay hoay không ngừng của hắn: “Lạc Viễn là ca ca ta.”
tiểu hắc long nói: “Cũng đâu phải ruột.”
“Cha nương đều không đến thăm ta.” Lạc Lăng sờ đuôi hắn an ủi nói: “Chỉ có ca ca thuở nhỏ sẽ đến thăm ta. Trong Trường Trạch môn, cha nương không nhớ ta, chỉ có ca ca nhớ ta. A Diễm, ta rất cảm kích huynh ấy.”
Lần này tiểu hắc long không lên tiếng.
Hắn yên lặng miễn cưỡng chấp nhận Lạc Viễn đến.
Đợi khi Lạc Viễn đến, vẫn mang đến rất nhiều thứ giết thời gian cho Lạc Lăng.
Trong đó còn có một đống thú bông động vật lông mềm, có một con có hình dạng là tiểu hắc long. Thời Diễm hoàn hoàn không coi trọng những thứ này, ai biết Lạc Lăng lại vui vẻ nhận hết, còn lấy ra con thú bông tiểu hắc long lông mềm mềm kia.
tiểu hắc long hàng thật: ?
Lạc Viễn thấy Lạc Lăng nựng búp bê tiểu hắc long kia, bộ dáng yêu thích không nỡ rời tay, buồn cười nói: “Nếu A Lăng thích, lần tới ca ca lại mang tới cho ngươi một ít thú bông hình rồng.”
Lạc Lăng cũng không từ chối, cười đồng ý: “Cảm ơn ca ca.”
Lạc Viễn cũng mỉm cười đáp lại.
Sau khi hai người dùng bữa trưa xong, Lạc Lăng lén để lại dĩa bánh hạch đào tiểu hắc long thường ăn, đã nghe thấy thiếu niên vẻ ngoài tuấn tú đối diện nói: “A Lăng, hiếm thấy có cảnh tuyết ở Trường Trạch Môn, hôm nay muốn ra ngoài nhìn xem không?”
Lạc Lăng gật đầu.
Thường ngày nàng có rất ít cơ hội được ra ngoài, chỉ khi có Lạc Viễn đến, nàng mới có thể đi dạo xung quanh biệt viện không tính lớn này.
Hai người đứng dậy, Lạc Viễn lấy áo choàng trên chiếc ghế bên cạnh, định choàng lên cho Lạc Lăng.
Lạc Lăng lại tự nhiên mà nhận lấy áo choàng trong tay Lạc Viễn, nói cảm ơn, rồi tự mình vén mái tóc đen trên vai, mặc áo choàng chống lạnh kia vào.
Nàng cúi người cầm lấy gối giữ ấm tay đặt trên chiếc ghế bên cạnh, vươn bàn tay nhét cái đuôi nhỏ không an phận đang muốn vươn tới của tiểu hắc long vào trong.
Ngay sau đó, Lạc Lăng liền
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền