Chương 51:
Giống như đi vào thôn tân thủ trong trò chơi, nói chuyện với NPC, mà hệ thông trò chơi vì nguyên nhân nào đó, bắt đầu liên tục bị lỗi lặp lại hành động lời thoại trước đó.
Mỗi lần như vậy Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã đều cảm thấy rất lạ.
Vì vậy lại quyết định cà bug thêm một chút.
Suốt một buổi chiều, hình như đám NPC trong trò chơi bị cà bug đến mệt mỏi, cuối cùng một vị lão nhân tóc hoa râm không trả lời bọn họ.
Gần tối, ông ta cầm một cây quạt, dời ghế nhỏ, run rẩy đi đến cửa thôn, bắt đắt vừa quạt vừa hóng mát.
Ngu Tri Dao đi lên hỏi hai lần, lão nhân gia chỉ nhắm mắt dưỡng thần, nhẹ nhành lắc quạt từ lá hương bồ, nửa câu cũng không trả lời.
Hai người cũng không rời đi, đứng ở cửa thôn không xa không gần.
Ngu Tri Dao từ trong nhẫn trữ vật lấy ra hai quả linh quả màu đỏ to ra, đưa một quả cho Lạc Vân Dã.
Hai người rắc rắc cắn ăn, nước quả ngọt trong veo trào ra, còn có một cổ mùi thơm không nói nên lời.
Lão nhân gia: "..." Làm người đi.
Ông lão giống như hy vọng giữ vững phòng thủ cuối cùng của thôn Đồ Long này, ông ta hơi quay đầu, mặt hướng ngoài thôn, rũ mắt quạt cây quạt trong tay.
Mặc kệ Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã tiến lên hỏi chuyện thế nào, cũng không nói một lời, không quan tâm đến bọn họ.
Ở trong thôn một đám NPC bị cà bug lặp lại hành động lời nói, hành động của ông lão tóc bạc hoa râm này hiển nhiên vô cùng đặc biệt độc lập, là một con hạc chiếu sáng giữa bầy gà, tuyệt đối không thể xem nhẹ được.
Ngu Tri Dao cảm thấy không thể bỏ qua cho ông ta.
Vì vậy nàng từ trong nhẫn trữ vật lấy ra hai cái ghế gỗ màu đỏ, đưa cho Lạc Vân Dã một cái.
Lạc Vân Dã lấy ra thị kho đậy kín, dùng linh khí hâm lại, nhất thời mùi thịt bay ra ngoài.
Sau đó hắn và Ngu Tri Dao tựa vào ghế vừa ăn vừa uống, còn bàn luận mùi vị như thế nào như thế nào.
Ông lão đưa lưng về phía bọn họ, quạt lá cũng sắp không động đậy được rồi.
Gần tối, nhà nhà đều nổi khói bếp, nổi lửa nấu cơm.
Đợi đến khi sắc trời hơi tối, các nhà cơm nước xong, mặc kệ là trẻ em hay người lớn, đều xách theo một băng ghế nhỏ, lục tục đi đến cửa thôn, ngồi xuống ở chỗ đất trống.
Các thôn dân đến rốt cuộc cũng giải cứu ông lão giống như ngồi bàn chông khó chịu hơn một giờ.
"Lạc tiên tri, không biết hôm nay sẽ kể câu chuyện gì?"
Một thôn dân hỏi.
Một đứa bé khác vỗ tay nói:
"Là câu chuyện ngàn năm trước tu sĩ lợi hại đánh ngã Ma tộc sao?"
"Tiên tri tiên tri, ta còn muốn nghe chuyện tu sĩ lợi hại thành tiên!"
Đứa bé phía sau lớn tiếng nói.
Ở thôn Đồ Long, ban ngày các thôn dân bận rộn làm việc, sau bữa cơm chiều sẽ xách băng ghế tới cửa thôn ngồi, nghe Lạc tiên tri của bọn họ nói chuyện thế giới bên ngoài và kể chuyện xưa, dần dần hoạt động này trở thành tập tục rồi.
Ông cụ tóc hoa râm quơ quạt lá, đợi đến khi đám người đã đến hết, lúc này mới cười nói:
"Hôm nay, chúng ta không kể chuyện tu sĩ đánh bại Ma tộc, cũng không nói đến chuyện tu sĩ lợi hại Vân Sinh thành tiên. Thừa dịp tối này ánh trăng vừa vặn, lão đầu ta sẽ kể chuyện nữ tu của Trường Trạch môn hai mươi năm trước và Ma vương Ma tộc của hôm nay."
"Hai mươi năm trước, có một môn phái tên là Trường
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền