Chương 69:
Nghe nói cha của nhóc đi ra ngoài săn thú một đi không trở về, người trong thôn đều suy đoán người đã chết ở bên ngoài, thi thể cũng bị mãnh thú ăn rồi.
Còn chuyện tại sao tiểu nam hài này lại bị chửi là quái vật, quỷ xui xẻo, nhớ tới một trong những nguyên nhân, Ngu Tri Dao còn cảm thấy có chút buồn cười.
Tiểu nam hài ra đời được nửa năm đã biết đi, lúc một tuổi đã có thể đi vững vàng. Bây giờ sắp hai tuổi, đã có thể tự mình vẽ phù triện trừ tà cơ bản nhất.
Chỉ là từ lúc sinh ra thì tiểu nam hài đã dễ dàng bị đập đầu, liên tục bị thương nhẹ. Tuy rằng vết thương không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng không ít lần đập đầu chảy máu.
Một lần nghiêm trọng nhất, nhóc bị một con chó lớn cắn, hai chân bị cắn máu thịt hở ra, còn có thể nhìn thấy xương trắng bên trong, tiểu nam hài vẫn cứ không rơi một giọt nước mắt nào.
Rõ ràng là chó cắn người, phản ứng của tiểu nam hài ngược lại dọa sợ con chó. Chó buông nhóc ra, đột nhiên phát ra tiếng gào ẳng ẳng, làm cho đứa trẻ Đại Hoàng đang trèo lên cây lấy tổ chim kinh hãi té xuống, té gãy chân trái.
Vì vậy, dưới sự truyền bá oán hận của Đại Hoàng, từ tiểu nam hài Tiểu Vân liên tục làm mình xui xẻo, trở thành người mà ngay cả người đến gần nhóc cũng sẽ xui xẻo.
Tất cả trẻ con trong thôn cũng rất ghét nhóc, ức hiếp nhóc.
Đứa trẻ nào không ức hiếp Tiểu Vân, sẽ bị cô lập
Ngu Tri Dao không thể hiểu được.
Nửa tuổi là có thể đi bộ, hơn một tuổi là có thể vẽ phù triện, làm sao lại là quỷ xui xẻo? Đây là thần đồng tu tiên nha!
Tầm nhìn của mấy đứa trẻ đầu gấu này quá hẹp, thật không so được với Nhị Nựu nàng. Đây còn không mau ôm chặt bắp đùi này, đợi tương lai được mang đi thăng thiên?
Chỉ là số lần bị thương của đứa trẻ này có chút nhiều rồi.
Ngu Tri Dao vừa đi đường vừa nghĩ, vác tiểu nam hài về nhà của mình.
Nàng ném cây chổi vào trên vách tường gạch ngói, quay về làm ổ trên chiếc ghế mây kia lần nữa. Nàng lại để tiểu nam hài giống như cục tuyết từ trên vai của mình xuống, để cho nhóc ngồi trên đùi mình.
Tiểu nam hài yên lặng, cái miệng nhỏ nhắn hồng hồng vểnh lên, lông mi dày đặc dính máu, đột nhiên run rẩy hai cái.
Bề ngoài thì nhóc rất bình tĩnh, nhưng hai tay nhỏ đặt bên dưới đang gắt gao nắm lấy xiêm áo màu lam nhạt ở trước người mình, cũng sắp nắm rách áo rồi.
Ngu Tri Dao nhìn dáng vẻ xinh đẹp quá mức của tiểu nam hài, nhớ tới nhóc từng gặp đám nhóc nghịch ngợm kia trong thôn kia, không khỏi sinh lòng thương yêu, từ trong tay áo mò ra một cái khăn tay vuông màu trắng, chuẩn bị lau máu trên mặt của đứa trẻ.
Không nghĩ tới đứa trẻ lại quay mặt tránh đi.
Cuối cùng nhóc cũng mở miệng, ở trước mặt Ngu Tri Dao nói ra một chữ đầu tiên: "Bẩn."
Giọng trẻ con còn chưa mất đi vẻ ngây thơ, giọng sữa, vừa mềm mại lại non nớt.
Ngu Tri Dao: ?
Bẩn? Nơi nào bẩn?
Nàng mở khăn tay màu trắng của mình ra, à, phía trên quả thực dính một vế dầu mỡ màu vàng.
Ngu Tri Dao gấp khăn tay lại, đưa chỗ sạch sẽ cho tiểu nam hài nhìn:
"Bây giờ không bẩn nữa."
Tiểu nam hài lắc đầu, chỉ chỉ mình:
"Máu, bẩn. Rửa một cái là được rồi, không cần làm bẩn khăn."
Trước kia Lạc Vân Dã đã từng nhận được lòng tốt của người khác, sau đó lúc tất cả
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền