Chương 72:
Phụ nhân còn chưa kịp vui vẻ, bên ngoài liền truyền tới một giọng nam dồn dập thở hổn hển:
"Ngô thẩm, Ngô thẩm! Cha của Nhị Nựu xảy ra chuyện rồi!"
Sắc mặt của phụ nhân thay đổi, buông tay Ngu Tri Dao, vội vàng đi ra ngoài.
Vừa vén màn cửa, một người thanh niên da đen thui, mặt đầy mồ hôi đứng ở ngoài cửa. Hắn ta hơi khom người chống đầu gối, mệt tới thở hổn hển nói:
"Cha Nhị Nựu ông ấy, cha Nhị Nựu ông ấy, bị heo rừng làm bị thương!"
"A?" Phụ nhân bị dọa sợ đến suýt té xỉu:
"Tiểu Hắc Tử, ông ấy ở nơi nào, mau đưa ta qua đó!"
Người thanh niên gật đầu, lập tức đưa phụ nhân vội vàng chạy qua.
Ngu Tri Dao nghe thấy âm thanh bên ngoài, nàng nghiêng đầu suy nghĩ một chút, xách cái giỏ trên bàn lên đuổi theo sau thân nương nhà mình.
Trên bờ ruộng xa xa, một người trung niên mặt mũi trắng bệch nằm trên cáng, bụng bị răng nanh của heo rừng đâm xuyên, còn đang chảy máu ào ạt, nhìn qua đã sống không nổi nữa.
Lúc đầu thôn dân xung quanh dùng thảo dược cầm máu cho ông ấy, phát hiện hoàn toàn không ngừng được, cuối cùng đều lắc đầu than thở rời đi.
Lúc phụ nhân tới, liếc mắt thấy tình cảnh bi thảm trước mắt, nước mắt soạt một cái liền rơi xuống.
"Cha Nhị Nựu!"
Bà ấy ngồi xổm dưới đất, nước mắt mơ hồ trong đôi mắt, nghe ông ấy đau đến khẽ hít hơi, ngay cả đụng vào ông ấy một cái cũng không dám.
Ngu Tri Dao đi theo sau, thấy vậy vội vàng tiến lên, thừa dịp lúc người ta không chút ý, vội vàng vén miếng vải đen che kín giỏ lên, học dáng vẻ của Lạc Lăng, đem phù triện lóe lên ánh sáng phù ấn màu vàng dán lên trên người thân cha của mình.
Máu chảy trên bụng của người nam nhân quả nhiên dừng lại một cách thần kì, hơn nữa vết thương đang khép lại nhanh chóng.
"Nương, nương!" Ngu Tri Dao vén vạt áo lên, kêu bà ấy: "Nương xem."
Phụ nhân đang khóc thương tâm, nước mắt nước mũi dính đầy mặt, bà ấy thuận theo âm thanh của Ngu Tri Dao nhìn sang, sau đó một đôi mắt trợn to, suýt nữa trừng cả con ngươi ra ngoài.
Đột nhiên ngừng tiếng khóc, khiến cho các thôn dân đang bận rộn trên ruộng quay đầu nhìn qua.
Con ngươi của phụ nhân chuyển một cái, lập tức khóc càng lớn tiếng hơn, vừa khóc vừa gào to:
"Cha Nhị Nựu! Nếu như ông đi rồi, kêu ta và Nhị Nựu sống như thế nào! Cha Nhị Nựu! Cha Nhị Nựu!"
Ngu Tri Dao: "..."
Thân nương ra sức biểu diễn như vậy, vì thế nàng cũng hít chóp mũi, thật sự nặn ra chút nước mắt ở trong mắt.
Phụ nhân càng kêu khóc hơn, còn trộm liếc nữ nhi nhà mình một cái, nhìn thấy nàng lại có thể ý thức được cha bị thương mà khóc thút thít, trong lòng không khỏi càng cảm kích Lạc Lăng.
"Nhị Nựu! Chúng ta mang cha ngươi trở về, cho dù như thế nào, chúng ta cũng phải cứu sống cha ngươi, cha ngươi nhất định không nỡ bỏ rơi hai chúng ta! “Ông ấy nhất định có thể chống đỡ được!"
Bà ấy lau nước mắt, tiến lên nâng cái cáng.
Ngu Tri Dao đi tới phía sau, nâng cáng lên.
Người thanh niên da đen báo tin lúc nãy tới giúp đỡ, cùng nhau đưa người nam nhân đang bất tỉnh, sắc mặt trắng bệch về nhà.
Người thanh niên đưa người về tới, không đành lòng nhìn chuyện bi thảm này nữa, quay đầu bước đi.
Vốn dĩ phụ nhân còn đang vội vã luống cuống tìm lọ thuốc trong nhà, thấy người vừa đi, động tác lập tức dừng lại.
Bà ấy tiến lên vén chiếc áo nhuốm ướt máu của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền