Chương 75:
Lạc Vân Dã kinh ngạc ngẩng mặt lên, nhìn Điền Nhị Nựu chặn ở trước mặt mình, không chút nể tình vung cây chổi dạy dỗ đám trẻ ném đá kia một trận.
Kì quái chính là, lúc này bọn họ giống như là chạy chậm một chút, mỗi người bị đánh đều đau đến rên rỉ lớn tiếng kêu.
Ngu Tri Dao cố ý làm một cái pháp thuật nhỏ, khiến cho mấy đứa trẻ đầu gấu này không chạy nhanh được, chỉ có thể bị động chịu đòn.
Hơn nữa trên người sẽ không xuất hiện bất kì vết thương nào, nhưng sẽ liên tục cảm thấy đau.
Quay lại muốn ăn vạ cũng không ăn vạ tới chỗ của đồ ngốc nàng.
Ngu Tri Dao cảm thấy đám trẻ hư này làm thôn trở nên bạo lực còn không hổ thẹn, phải dạy dỗ lâu một chút.
Để cho bọn nó đau hơn nửa tháng trước, tránh cho lại tác quai tác quái.
Cuối cùng đám trẻ kêu khóc chạy đi.
Ngu Tri Dao thu chổi lại, quay lại thuần thục nhấc tiểu nam hài lên.
Lạc Vân Dã ôm chén, không dám lộn xộn, chẳng qua là hỏi:
"Nhị Nựu tỷ, cha tỷ thế nào? Có cần ta tìm nương của ta chữa trị cho cha tỷ? Nương của ta có rất nhiều phù triện trị thương."
Ngu Tri Dao bị cách xưng hô này làm cho nghẹn một cái.
Chỉ là, Tiểu Vân phiên bản thu nhỏ gọi nàng là tỷ tỷ?
Lông mày của Ngu Tri Dao khẽ nhướng một cái, tự động xem nhẹ hai từ Nhị Nựu trước, dùng cánh tay lắc nhóc nói:
"Không cần, cha ta đã không sao rồi."
Lạc Vân Dã a một tiếng, sau đó cúi đầu nhìn cái chén dùng khăn che lại, phía trên có mấy cục đá bẩn, nhóc có chút mất mát nói:
"Nhị Nựu tỷ, bánh hạt đào bẩn rồi."
Ngu Tri Dao ném cây chổi đi, xoa xoa mái tóc mềm mại của đứa trẻ:
"Đợi một lát tỷ tỷ tìm cách, thì sẽ không bẩn nữa."
Nàng vén rèm cửa lên, ôm đứa trẻ xinh đẹp tinh xảo như tuyết vào phòng, rồi đi hậu viện lấy nước cho nhóc lau người trước.
Đây là lần thứ hai Ngu Tri Dao nhìn thấy Tiểu Vân phiên bản thu nhỏ, mỗi lần nhìn thấy nhóc, đứa trẻ xinh đẹp đều bị những đứa trẻ đầu gấu kia ức hiếp đến vết thương chồng chất.
Ngón tay của đứa trẻ bị đá đập bị thương, Ngu Tri Dao lau sạch cho nhóc, từ nhẫn trữ vật lấy ra một ít thuốc mỡ bôi cho nhóc.
Quả đấm nhỏ trắng trắng của đứa trẻ nắm, có thể bị nàng bọc trong tay một cách dễ dàng.
Lần này Lạc Vân Dã không có từ chối khăn tay của Ngu Tri Dao, chỉ là căng thẳng tới mức hàng lông mi dày liên tục chớp chớp.
Ngu Tri Dao cười bóp mặt của nhóc, lấy chiếc khăn đậy trên chén bánh hạt đào kia và hai ba viên đá đè ở phía trên ra.
Lúc đá đập tới, có một chút đá nhỏ rơi vào trong chén, Ngu Tri Dao bỏ đi chỗ dơ trong chén bánh hạt đào kia, phần còn lại đều sạch sẽ.
"Như vậy thì không bẩn nữa."
Đôi mắt của Lạc Vân Dã cong cong ừ một tiếng.
Hai người ngồi chung một chỗ, ngươi một miếng bánh ngọt ta một miếng cùng nhau ăn.
Ngu Tri Dao nhìn cục tuyết xinh đẹp này, liền không nhịn được đưa tay bóp mặt nhóc, gương mặt của Lạc Vân Dã bị bóp hồng lên, cũng rất ngoan ngoãn ăn bánh ngọt.
Thật ra thì nàng có chút không hiểu rõ ràng là đứa trẻ biết vẽ phù triện, tại sao còn có thể bị người ta ức hiếp.
"Bọn họ ức hiếp ngươi, ngươi không đánh lại?"
Ngu Tri Dao hỏi:
"Không phải Tiểu Vân có phù triện sao?"
"Không thể dùng phù triện đánh người."
Lạc Vân Dã có chút nản lòng nói:
"Nương nói, ta không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền