ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 77:

Ngày cuối tháng sáu, nhà nhà đều ở đây cắt lúa.

Hôm đó cha Nhị Nựu cắt lúa trong ruộng mới bị thương, nương của Nhị Nựu vì không muốn dẫn tới sự nghi ngờ của người trong thôn, liền kêu ông ấy cứ dưỡng thương ở nhà.

Mấy ngày này, đều là nương của Nhị Nựu đi canh sân lúa, Ngu Tri Dao thấy bà ấy đi đi về về bôn ba khổ cực, chiều nay liền chủ động đề nghị trông giữ sân lúa.

Nữ nhi lớn lên hiểu chuyện, lại là lần đầu tiên tỉnh táo một mình đi ra ngoài, khóe mắt nương của Nhị Nựu thấm ra nước mắt, sau khi dặn dò nhiều lần mới khóa cửa, đưa nàng qua đó.

Một mình Ngu Tri Dao phải trông sân lúa tối đen như mực, thân là bằng hữu tốt của nàng sao Lạc Vân Dã có thể không đi cùng nàng chứ?

Vì vậy Lạc Vân Dã thương lượng với Lạc Lăng xong, liền vui vẻ được Ngu Tri Dao ôm đến sân lúa.

Sắc trời dần dần tối lại, trên đường chân trời chỉ có một chút ánh chiều tà.

Dọc theo đường đi, Lạc Vân Dã còn nghiêng đầu nhìn xung quanh một chút, người đi đường quanh đi quẩn lại, nhóc còn an ủi nàng nói:

"Nhị Nựu tỷ đừng sợ nga, tối nay có Tiểu Vân ở cùng tỷ."

Ngu Tri Dao cười bóp bóp khuôn mặt nhỏ bé của nhóc.

Hai người được dẫn tới nơi, khắp nơi đều chất đống lúa mì, chung quanh có nam có nữ, đều là tới trông coi lúa, cười cười nói nói với nhau.

Nương của Nhị Nựu nhờ một vị thẩm tử có quan hệ thân thiết chiếu cố Ngu Tri Dao một chút, trong lòng có chút không yên lòng, sau khi lại quay đầu dặn dò nàng một phen mới rời đi.

Vị thẩm tử kia vô cùng nhiệt tình, kéo Ngu Tri Dao nói chuyện rất lâu.

Ngu Tri Dao mỉm cười lấy lệ đối phó, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn mặt của vị thẩm tử kia.

Không bao lâu, có người gọi tên của vị thẩm tử kia, thẩm tử mới chưa thỏa mãn dừng câu chuyện lại, vẫn lưu luyến nói vài câu cuối cùng với Ngu Tri Dao, mới rời đi.

Bà ta vừa rời đi, chân mày của Ngu Tri Dao liền nhanh chóng nhíu lại.

Nếu như nàng không có nhìn lầm, vị thẩm tử vừa nãy đó, dáng dấp giống như một đại nương trong thôn Đồ Long.

Ngu Tri Dao ngồi xuống trước đống lúa nhà mình, bắt đầu ngắm nghía bốn phía, tầm mắt lướt qua từng gương mặt của những người ở đây.

Những gương mặt cười cười nói nói kia, có xa lạ, cũng có...quen thuộc.

Thậm chí nàng còn nhìn thấy lão gia gia thu nhận nàng và Lạc Vân Dã cũng ở đây, mặt mũi của lão gia gia già đi không ít, đang híp mắt cười nói với người trung niên bên cạnh.

Ngu Tri Dao: "..."

Trước mắt nàng chợt cảm thấy một trận choáng váng, có một loại cảm giác thời không rối loạn.

Thôn Đồ Long, chính là thôn Thanh Sơn?

Vậy thôn Thanh Sơn, vì sao phải đổi tên thành thôn Đồ Long?

Đúng vào lúc này, đứa trẻ vốn dĩ đang yên lặng ở trong ngực đột nhiên động đậy, nhóc tỉnh ngủ, siết cái tay nhỏ bé xoa xoa con mắt nói: "Thật xin lỗi, Nhị Nựu tỷ, Tiểu Vân ngủ quên rồi."

m thanh non nớt mềm mại của Tiểu Vân, lôi suy nghĩ trống rỗng của Ngu Tri Dao trở lại.

"Không sao, Tiểu Vân mệt rồi thì ngủ."

"Không được, ta phải cùng Nhị Nựu tỷ trông coi ruộng lúa."

Nhóc con còn buồn ngủ, nhóc cố gắng trợn to mắt của mình, dùng một đôi tay nhỏ bé xoa mặt mình nói:

"Nhị Nựu tỷ kể chuyện cho ta nghe đi, Tiểu Vân nghe kể chuyện thì sẽ không buồn ngủ."

Ngu Tri Dao không nghĩ tới Lạc Vân Dã sẽ chủ động

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip