Chương 86:
Hắn lưu lạc trong núi sâu mấy năm, rất nhiều thứ đều ăn qua, lâu ngày cũng biết làm sao để mình ăn ngon hơn một chút.
Sau khi thành thạo loại trừ mùi tanh, lại thêm chút gia vị, còn có thảo dược không biết tên, chờ bên ngoài thịt thỏ được nướng vàng, còn có một ít dầu rơi xuống, Lạc Vân Dã quay đầu kêu Ngu Tri Dao:
"Tiểu Ngư, ăn cơm nào."
Ngu Tri Dao vui vẻ đáp một tiếng, lấy khăn tay lau sạch chất lỏng linh quả dính trên tay, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Lạc Vân Dã.
"Tiểu Vân thật lợi hại."
Ngu Tri Dao cười cong mắt, từ khi thỏ được bắt lên nướng nàng đã bắt đầu thèm rồi, mới vừa rồi ăn liên tiếp mấy linh quả mới miễn cưỡng đề xuống cơn đói.
Ánh lửa chiếu vào khuôn mắt hoạt bát sinh động của nàng, Lạc Vân Dã ừ một tiếng, dùng chủy thủ sắc bén cắn từng miếng thịt thỏ mỏng bỏ vào trong chén, còn lấy ra tương ớt hồ tiêu bên trong nhẫn trữ vật ra.
Lúc Ngu Tri Dao và sư tôn Minh Lê đi ra ngoài, hai người đều ăn riêng, đừng nghĩ ai chăm sóc ai, không cướp miếng thịt cuối cùng trên bàn đã coi như là một bữa cơm thân thiện rồi.
Nàng vẫn là lần đầu tiên được người tỉ mỉ chăm sóc như vậy, Ngu Tri Dao cảm giác có chút mới lạ.
Chẳng qua không thể không nói, cảm giác này cũng thật là tốt!
Ước mơ của Ngu Tri Dao chính là làm cá ăn ăn uống chờ chết, không cần lo lắng bất kỳ chuyện gì, chỉ cần phụ trách ăn uống, vui đùa sống vui vẻ là được.
Nàng ở cùng với đồng bạn linh hồn sắp xếp tốt tất cả mọi chuyện, trái lại đánh bậy đánh bạ thực hiện được một phần bên trong ước mơ.
Ngu Tri Dao cảm thấy vui vẻ, không nhịn được mà ăn thêm một chút.
Lạc Vân Dã nhìn gò má phồng phồng của nàng, thấy nàng bị nghẹn tự nhiên đưa cho nàng một ly trà xanh.
Ngu Tri Dao thuận tay nhận lấy, uống hơn nửa, nghiêng mặt nói cảm ơn:
"Cảm ơn ngươi nha, Tiểu Vân."
Lạc Vân Dã nhìn bộ dạng ngốc nghếch vì đồ ăn ngon của nàng, hình như có cảm giác lừa gạt tiểu cô nương, trong lòng sinh ra một loại cảm giác chột dạ.
Là hắn lừa người ta đồng hành với mình, còn gặp phải tình huống suýt chút nữa bỏ mạng. Tiểu Ngư đối với hắn hết sức chân thành, thậm chí ngay ca đan dược bảo vệ tính mạng trân quý cũng lấy ra giúp hắn.
Mà hắn còn giấu diếm tên họ thật và thân phận của mình....
Lạc Vân Dã trầm mặt.
Trong mắt của hắn là sự cẩn thận suy nghĩ, hắn và Tiểu Ngư cũng đã trải qua sinh tử cùng nhau, theo lý nên thẳng thắng với nàng một chút mới đúng.
Vì vậy, Lạc Vân Dã khẽ hít một hơi, quay đầu nhìn về phía Ngu Tri Dao, trịnh trọng nói:
"Tiểu Ngư, thật ra thì... Ta có chuyện muốn nói với ngươi."
"Chuyện gì? " Ngu Tri Dao cắn miếng thịt thỏ chấm tương ớt hồ tiêu, mở to hai mắt nhìn hắn.
"Ta, tên thật của ta là... Lạc Vân Dã."
Lạc Vân Dã căng thẳng nắm bàn tay, nói ra.
Ngu Tri Dao sững sốt một chút.
Sau đó nàng hơi nhướng mày, môi đỏ mọng khẽ nhếch:
"Trùng hợp như vậy? Tiểu Vân, tên thật của ta... Thật ra chính là Ngu Tri Dao."
Lạc Vân Dã: "..."
Hắn không biết làm sao nhìn vẻ mặt không nghiêm túc của Tiểu Ngư, đột nhiên nghĩ đến Tiểu Ngư chẳng qua chỉ có tu vi Trúc Cơ, nếu hắn bại lộ tu vi thật của mình, chẳng phải làm cho nàng áp lực rất lớn sao?
Vốn dĩ bọn họ đều là đồng bạn Trúc cơ đi Vân Cảnh thánh địa cầu học,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền