ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 88:

Ngu Tri Dao: “……” Giỏi thật. Mười giờ trưa mới bắt đầu làm việc, đúng là xứng với cái tên trấn dưỡng lão.

Lạc Vân Dã qua bên cạnh mua chiếc bánh bao nhân thịt còn nóng hổi, to giọng gọi Ngu Tri Dao qua ngồi tại quán hoành thành đối diện, gọi hai bát hoành thánh.

“ Tiểu Ngư, ta và ngươi ăn xong thì tìm khách điếm Bạch Hạc nổi tiếng ở đây trước, sau đó mới đi dạo, như thế nào.” Lạc Vân Dã bàn bạc.

“Được” Ngu Tri Dao gật đầu. Húp hai ngụm hoành thánh ấm nóng, nàng khẽ híp mắt, cảm thấy vô cùng thoải mái.

Lạc Vân Dã khẽ hơi mỉm cười, đợi bọn họ ổn định ở trấn Bạch Hạc này, hắn sẽ đưa phương án tu luyện cho Tiểu Ngư vào lịch trình trong ngày. Nếu hiệu quả tu luyện tốt, bọn họ có thể ở lại trấn Bạch Hạc này lâu hơn.

Mấy ngày nay ăn ngủ trên núi, ăn gió nằm sương, điều kiện sống không tốt, thế nên Ngu Tri Dao càng không muốn làm khó Lạc Vân Dã. Lúc này nàng vừa ăn hoành thánh vừa nghĩ chờ đến khách điểm, sẽ đốc thúc Tiểu Vân tiến hành tu luyện theo kế hoạch, để cho hắn sớm ngày nổi danh trên Thiên Bảng.

Hai người ngồi đối diện nhau, mỗi người có một suy nghĩ riêng. Cả hai đều muốn giúp đối phương tu luyện, khâu chuẩn bị đã khá đầy đủ chỉ cần đợi đến khi đã tìm được khách điếm dừng chân thì sẽ nói ra suy nghĩ của mình.

Khách điếm Bạch Hạc là một khách điểm nổi tiếng trăm năm ở trấn Bạch Hạc. Mọi người nói rằng người trong này từ chưởng quỹ đến tiểu nhị đều là những Yêu tu lớn tuổi nhất.

Hai người họ ăn uống no say liền đi thẳng tới khách điếm Bạch Hạc. Hai cánh cửa khách điểm mở toang ra nhưng tiểu nhị thì không mấy để ý, còn tựa đầu vào cửa ngủ gà ngủ gật.

Ngu Tri Dao liếc nhìn vào bên trong, chưởng quỹ đang đứng trước quầy, dùng tay chống đầu ngủ.

Ngu Tri Dao: “…...” Giờ làm việc còn lười như vậy, đúng là trấn dưỡng lão danh bất hư truyền.

Lạc Vân Dã cầm ngân lượng qua chỗ chưởng quỹ đặt hai phòng, khi đi ngang qua tiểu nhị, nó đột nhiên giật mình tỉnh giấc chậm rãi lau nước dãi trên khóe môi nói: “ Quan khách….. ngài là….. Ăn lót dạ…. hay là….. thuê phòng trọ…?”.

Tiểu nhị nói xong câu này thì Ngu Tri Dao cũng đã đứng trước quầy nói với chưởng quỹ: “Ta muốn hai phòng hảo hạng.”

Chưởng quỹ của khách điếm Bạch Hạc này là mộtnam nhântrung niên tóc bạch kim, nghe thấy giọng nói lạ y bèn ngước mặt lên tỉnh dậy khỏi giấc ngủ. chưởng quỹ không nói gì, nhìn Lạc Vân Dã một hồi, sau đó khóe môi chậm rãi nở ra một nụ cười mờ ám “ Được”. Y từ từ cúi xuống rồi đứng thẳng dậy hai tay cầm chìa khóa màu đen đẩy nhẹ về phía trước. Sau đó y lại nhìn về phía Lạc Vân Dã, sau đó chậm rãi, chậm rãi mỉm cười: “ Đây là…chìa khóa…. phòng 7…còn đây là…. của phòng 8…” Tốc độ nói chuyện của y nhanh hơn tiểu nhị nhưng cũng chậm hơn tốc độ bình thường rất nhiều.

Sắc mặt của Lạc Vân Dã không thay đổi chút nào, gật đầu nhận lấy chiếc chìa khóa, hắn đặt ngân lượng lên quầy rồi quay lại gọi Ngu Tri Dao.

Ngu Tri Dao ở bên này sớm đã lặng người, hay thật, nhân viên làm việc của khách điếm Bạch Hạc có phải đều từ con lười biến thành không?

Còn có tiểu nhị ở đằng kia, tại sao hành động còn chậm hơn cả chưởng quỹ? Đã vậy lại còn làm người đón khách? Chẳng lẽ tiêu chí chọn người làm ở khách điếm này còn chậm hơn chỗ khác? Chẳng lẽ đây là đặc điểm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip