ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 92:

Ngu Tri Dao nhét kiếm phổ nguyên vẹn của Thần Hỏa kiếm - khen thưởng tháng thứ ba của Thiên Bảng vào trong đống kiếm phổ đông đảo này. Lạc Vân Dã đổi bìa của quyển Cổ Phù lục màu vàng thành màu nâu bình thường, sau đó lặng lẽ bắt đầu học tập và tu luyện.

Đêm đầu tiên, hai người làm gương cho nhau, đốc thúc lẫn nhau, tinh thần sáng lạn.

Phòng hảo hạng của khách điếm Bạch Hạc có không gian rất lớn, Ngu Tri Dao đặt một cái tháp mềm phía sau bình phong thêu Bạch Hạc màu trắng, lại từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một thanh kiếm bình thường, cầm thanh kiếm kia bắt đầu luyện tập lặp lại các kiếm chiêu, thẳng đến giờ Tý.

Giờ Tý đến, không trễ một giây không thừa một chút, Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã nhanh chóng thả vật trong tay, lấy tốc độ nhanh nhất rửa mặt cho mình, thổi đèn đi ngủ.

Trước khi ngủ, Ngu Tri Dao buồn ngủ đến mức chảy cả nước mặt, liên tục ngáp cũng không quên khích lệ Lạc Vân Dã:

"Tối nay Tiểu Vân thật lợi hại, nhớ ngày mai cũng phải cố gắng trở nên mạnh mẽ nha."

"Tiểu Ngư cũng vậy, tối này luyện kém kéo dài hơn một canh giờ, là kiếm tu lợi hại nhất mà ta thấy."

Lạc Vân Dã buồn ngủ đến mức nâng tay che mắt:

"Ngày mai, ta gọi... Tiểu Ngư thức dậy..."

Một giây sau, phòng khách điếm hoàn toàn yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng hít thở nhàn nhạt của hai người đang chìm vào giấc ngủ.

Vì để có tác dụng đôn đốc và giám sát tốt hơn, Lạc Vân Dã sửa lại thời gian tu luyện trên quyển phương pháp mỗi đêm ngủ ba canh giờ. Để tránh sau giờ ngọ hắn ngủ, Tiểu Ngư lại âm thầm lười biếng.

Không thể không nói, Lạc Vân Dã rất hiểu tập quán của cá mặn.

Ngu Tri Dao hoàn toàn không tìm được cơ hội để lười biếng.

Một khi hai con cá mặn đốc thúc lẫn như, tổn thương lẫn nhau giống như đả thương địch thủ một ngàn tự tổn hại mình một ngàn, đối phương rất khó có cơ hội lười biếng, bị buộc phấn chất tinh thần tu luyện theo kế hoạch.

Ngày hôm sau, đúng giờ Mẹo, Ngu Tri Dao bị Lạc Vân Dã đánh thức, hai người ăn gì đó đơn giản, một ngày mới đốc thúc lẫn nhau tu luyện bắt đầu.

Ngu Tri Dao thật sự rất buồn ngủ.

Lạc Vân Dã cũng thật sự rất buồn ngủ.

Hai người cố gắng mở to hai mắt, người đứng mặt không thay đổi múa kiếm, người ngồi mặt không thay đổi cầm bút vẽ phù.

Trấn Bạch Hạc nhà ai đều là hơn giờ Tỵ mới mở cửa, hôm nay khách điếm Bạch Hạc mở cửa buôn bán không lâu tiểu nhị con lười bưng mâm trái cây miễn phĩ tới, ở bên ngoài chậm chạp gõ cửa.

"Cốc... cốc... cốc..."

Ngu Tri Dao ngáp dài cố gắng huơ kiếm, cũng huơ ra được tiếng xé gió ác liệt

Vừa vặn che lại tiếng gõ cửa chậm rãi không nặng không nhẹ của tiểu nhị con lười.

Tiểu nhị con lười chờ lâu không có người mở cửa, còn tưởng rằng bọn họ xảy ra chuyện gì, trong lòng vô cùng lo lắng, nhưng động tác lại vô cùng chậm đặt lên cửa, rồi sau đó chậm rãi vỗ mạnh hơn,

"Khách quan... các ngươi... Có ở đó không?"

Một tiếng "ầm" vang lên, để cho Lạc Vân Dã cúi đầu vẽ phù cùng với Ngu Tri Dao không ngừng huơ kiếm đồng loạt nhìn sang.

Lạc Vân Dã đứng dậy đi mở cửa.

Tiểu nhị con lười thấy Lạc Vân Dã bình yên vô sự, vẻ lo lắng trên mặt chậm rãi biến thành vẻ kinh ngạc vui mừng.

Nó bưng cái mâm nói:

"Khách quan... Ta tới... Đưa... Trái cây."

Lạc Vân Dã lui về sau một bước.

Sau lưng là chiếc

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip