ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 95:

Thật sự không trách Ngu Tri Dao có nhiều tiểu thuyết mà nhân vật chính là Bạch Hạc được, bởi vì nơi này là trấn Bạch Hạc, cho nên số lượng lớn tiểu thuyết đều lấy thị giác của Bạch Hạc, lại bởi vì dáng người của Bạch Hạc ưu mỹ, lúc biến thanh nam tử eo cũng vô cùng nhỏ, vì vậy số lớn đều là nam chính Bạch Hạc vừa đẹp vừa yếu ớt.

Hôm nay, lúc Ngu Tri Dao đi ra ngoài mua váy đẹp, cũng mua sắm vô số tiểu thuyết Yêu tu.

Không phải ở trong cảnh vực của Yêu tộc, rất ít sẽ bán tiểu thuyết Yêu tu. Lúc này Ngu Tri Dao đến trấn Bạch Hạc, tất nhiên là đặc biệt mua rất nhiều tiểu thuyết Yêu tu, chuẩn bị trên đường giết thời gian.

Không ngờ tới lại đụng phải chưởng quỹ đích thân đến tra hỏi.

Chưởng quỹ không nghĩ đến Ngu Tri Dao sẽ như vậy... Như vậy.. Không có chút che dấu nào, da mặt của y đỏ đến mức không kịp chờ muốn chạy trốn.

Dưới tình huống vô cùng căng thẳng tiềm lực của con người được phát huy đến cực độ, Yêu cũng là như vậy.

Vì vậy chưởng quỹ bộc phát ra tốc độ trước nay chưa từng có, nhanh chóng cúi người nói một câu xin lỗi vì không chiêu đãi chu toàn không hề lắp, sau đó quay mặt xách ba tiểu nhị đứng sau lưng, hai chân giống như có gió, trong cái chớp mắt đã không thấy tăm hơi.

Ngu Tri Dao: "..."

Lạc Vân Dã: "..."

Ngu Tri Dao cảm khái nói:

"Thì ra yêu có tính chậm chạp cũng có thể bị kích thích ra tiềm năng tốc độ nha, còn có thể chạy nhanh như vậy."

Lạc Vân Dã gật đầu cảm thán:

"Dù sao cũng là Bạch Hạc, cho dù tính cách bản thân chậm chạp, nhưng liều mạng lên, chắc cũng không chậm."

"Quả nhiên tiềm lực của người là vô hạn."

Ngu Tri Dao cho ra kết luận, hơn nữa còn không quên kích lễ Lạc Vân Dã:

"Tiểu Vân ngươi chăm chỉ tu luyện, tương lai nhất định có thể trở thành tu sĩ Thiên Bảng!"

Lạc Vân Dã gật đầu chân thành nói:

"Tiểu Ngư, ngươi cũng vậy."

Sau khi hai người khích lệ lẫn nhau lại cảm động sâu sắc xong, quyết định tiếp tục lười biếng... Rồi tu luyện sau!

Chưởng quỹ bị kích thích tiềm năng chạy xuống lầu, mới xuống lầu đã bị đánh trở về nguyên hình, giống như một con Bạch Hạc mệt mỏi tê liệt không có đôi chân dài, không có hình tượng ngồi tê liệt dưới đất.

Sắc mặt y ửng đỏ, chậm chạp nâng đầu ngón tay run rẩy chỉ vào ba tiểu nhị Yêu tu trước mặt.

"Ngươi... Các ngươi..."

Còn chưa chờ y nói xong, tiểu nhị tê tê đã há miệng thật to nói:

"Chưởng quỹ... Có thể là... Chúng ta... Nhìn sai tiểu thuyết... thành quyển ... Tu luyện rồi."

Tiểu nhị con lười đã buồn ngủ vô cùng, nó híp mắt chỉ còn lại một khe hở dùng sức gật đầu.

Nó chậm chạp lẩm bẩm:

"Đúng là... Bây giờ... Ta nghi ngờ... Lúc ấy... Có lẽ... Ta.. Đang nằm mơ..."

Chưởng quỹ thật muốn hộc máu.

Y liếc mắt nhìn tiểu nhị con nhím cuối cùng, đang muốn hỏi, tiểu nhị con nhím nhát gan lập tức nhích lại gần tiểu nhị con lười, căng thẳng nhỏ giọng nói:

"Cách khá xa... Ta... Ta... Có thể... Cũng nhìn lầm rồi."

Người lười biếng không muốn ôm đồm chuyện, vì vậy từ người đầy tiên vứt nồi nói nhìn lầm, những tiểu nhị khác cũng vứt nồi.

Tất nhiên ngoại trừ tiểu nhị con lưpừi, mỗi ngày nó ngủ quá nhiều, là thật sự cảm thấy có lẽ cảnh tượng đáng sợ kia là từ trong giấc mơ của mình.

Vì vậy nó lại dùng sức gật đầu, kiên định nói:

"Là mộng... Đúng vậy... Là mộng...!"

Hai tiểu nhị khác cũng chậm chạp nhỏ giọng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip