Chương 102 : Uống rượu hỏng việc (2)
“Chậm đã!”. Thanh âm nữ tử như sấm rền vang.
Một đạo hồng ảnh phảng phất như xuất hiện từ giữa không trung, chắn trước mặt hắn.
Triệu Ngu Bình giật nảy mình, vội vàng lui lại hai bước, nhìn rõ người đến sắc mặt liền thay đổi.
Đám Chấp Sự và Chấp Pháp Đường đều hoảng sợ, vô thức thu lại pháp khí.
Người đến là Trần Hồng Chúc.
Từ Khán Sơn nhỏ giọng cười nói:
“Tống sư huynh, thế nào? May mà ta phản ứng nhanh, gửi phù truyền tin báo cho đại tiểu thư!”
Khâu Đại Thành:
“Haha, Tống sư huynh đừng nghe hắn, biện pháp này là ta nghĩ ra trước! Lần tới nhớ đem ta theo đánh cược đấy!”
Tống Tiềm Cơ không nhịn nổi mà bật cười.
Trần Hồng Chúc chất vấn:
“Các ngươi đang muốn làm gì thế hả?”
“Bắt đệ tử tạo phản!”. Triệu Ngu Bình cây ngay không sợ chết đứng:
“Ngoại môn đệ tử đêm hôm xông vào Trích Tinh Đài, vi phạm môn quy, lại không biết hối cải”
Trần Hồng Chúc nhìn hắn, mãi cho đến khi khiến lòng hắn không yên mới mở miệng nói:
“Ngươi đem theo người động thủ, giết chóc máu chảy thành sông, những môn phái khác nếu biết, nhất định sẽ lên án Hoa Vi Tông bất nghĩa. Ngươi để uy danh của Hoa Vi Tông ở đâu? Tránh đường đi, việc này do ta lo liệu”
Triệu Ngu Bình hành lễ với nàng nhưng lại nói:
“Đây là ý tứ của Chưởng Môn Chân Nhân, hay là ý của đại tiểu thư?”
Trần Hồng Chúc giương tay, cao giọng nói:
“Hoa Vi chân lệnh ở đây, thấy lệnh như thấy Chưởng Môn, còn không mau lui xuống!”
Lệnh bài kim quang sáng rực, toả sáng lấp lánh.
Vừa có thể tự do đi lại trong Hoa Vi Tông, vừa có thể hiệu lệnh tam đường.
Tống Tiềm Cơ cạn lời, cô nàng này lại lấy công làm tư.
Triệu Ngu Bình không cam tâm, nhìn chằm chằm Tống Tiềm Cơ.
Đêm nay tình thế tới nước này, cũng không làm khác được.
“Vâng!”
Bọn họ tới thế nào thì đi thế ấy, như thuỷ triều rút xuống, không để lại vết tích.
Chúng ngoại môn đệ tử thở phào một hơi, nhìn nhau rồi cao giọng cười to.
Thanh âm chấn động núi rừng, chim muông kinh hoảng bay đi.
……..
Tống Tiềm Cơ bị Mạnh Hà Trạch dìu về Tống Viện.
“Đêm nay nguy hiểm thật, may mà hữu kinh vô hiểm”. Mạnh Hà Trạch cười nói.
Tống Tiềm Cơ lắc đầu:
“Không hiểm”
“Sư huynh nói không hiểm liền không hiểm”. Mạnh Hà Trạch đáp:
“Sư huynh say rồi, mau đi nghỉ thôi! Ngày mai đệ lại tới nấu mì cho sư huynh”
Tống Tiềm Cơ gật đầu, chợt hướng về phía ngoài cửa hô lên:
“Vào đi”
Mạnh Hà Trạch quay đầu lại.
Hoá ra Trần Hồng Chúc luôn đi theo sau bọn hắn.
Mạnh Hà Trạch thấy hai người tựa như có lời muốn nói, cười cười với nàng ý muốn cảm tạ nàng đêm nay tới giải vây, sau đó liền lui xuống.
Trần Hồng Chúc lại không hề cười.
Vẻ kiêu căng trên mặt nàng chợt biến mất hoàn toàn, biểu tình trầm trọng.
Đêm khuya sương giăng dày đặc, cỏ cây hoa lá vươn mình dưới ánh trăng.
Phảng phất như gió đêm thổi vào tiểu viện này cũng trở nên ôn hoà.
Trần Hồng Chúc đứng dưới giàn hoa, nhìn Tống Tiềm Cơ đang tự tại nằm trên ghế.
Hắn giống như vĩnh viễn đều tự tại như thế.
Hắn có năng lực như vậy, vốn nên là một người rất phức tạp nhưng cuộc sống lại đơn giản đến thế, hơn nữa lại dễ thoả mãn.
“Đêm nay nháo thành như vậy, Hoa Vi Tông sẽ không lưu lại ngươi nữa”
Nàng nghe thấy thanh âm mình có hơi khàn.
Tống Tiềm Cơ mỉm cười:
“Ta vốn muốn xuống núi, ngươi quên rồi sao?”
Trần Hồng Chúc ngẩn ra.
Nàng ngơ ngác nhìn hắn,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền