Chương 366 : Không sơn tân vũ (2)
“Tỉnh rồi à, dậy ăn mì đi”
Mạnh Tranh Tiên ngồi bên bàn quay lưng lại với hắn, thấp giọng nói:
“Lúc còn nhỏ, ta ham chơi hiếu động, lúc nào cũng đánh nhau với bọn trẻ trên phố. Nếu đánh thắng, sau khi về nhà, cha ta sẽ tẩn ta một trận, mắng ta không nên gây chuyện thị phi. Còn nếu đánh thua, nương ta sẽ nấu cho ta một bát mì, người nói ăn no bụng rồi thì vết thương trên người cũng không đau nữa”
Tống Tiềm Cơ dụi mắt, chầm chậm đứng dậy, phát hiện ra trên người mình đang được đắp một tấm thảm nhung trắng tinh mềm mại, y phục cũng được đổi thành pháp bào cao cấp mới tinh, nhất thời hắn không biết mình đang ở nơi nào:
“Vết thương trên người không còn đau nữa, kỳ lạ thật”
Linh khí của hắn lúc này hết sức dồi dào, vết thương cũ cũng đã khỏi hắn, toàn thân vô cùng sảng khoái.
Mạnh Tranh Tiên còn đang lẩm bẩm một mình, hơn nữa thanh âm còn càng ngày càng trầm:
“Sau khi ta rơi xuống vách núi, gặp đại nạn lại may mắn không chết, ta cũng không muốn quay lại Hoa Vi Tông nữa. Ta muốn quay về nhà, nhưng Thiên Nam Châu cách Thiên Tây Châu quá xa, còn có đại dương mênh mông cách trở. Thế đạo hiểm ác, tu vi ta lại thấp kém, đợi đến khi ta về được đến nhà đã là hai năm sau”
“Ngày ta về đến nhà, đúng vào ngày mười lăm tháng tám, là đêm đoàn viên, nhưng ta lại thấy cả nhà chết trước mặt mình. Ta nhớ bầu trời đêm đó màu đỏ, còn có ảnh lửa màu cam, máu loãng đỏ tươi, ánh trăng đỏ tím….”
“Một hoà thượng cứu ta, hỏi ta có muốn báo thù không. Ngươi cũng biết mà, loại chuyện như báo thù này, tất phải tranh thủ lúc còn sớm, bằng không đợi đến khi kẻ thù của ngươi bị người khác giết rồi, khéo ngươi vẫn còn là một tiểu tu sĩ cấp thấp. Công pháp chính đạo tiến bộ quá chậm. Ta cũng chẳng có nơi nào để học nên liền đi theo hoà thượng kia học tà công. Công pháp tà đạo tốt lắm. Mười bước giết một người, rất thích hợp với ta. Ba năm sau, ta liền tìm tới đám tà tu kia, giết hết bọn chúng, báo thù cho cả nhà”
“Mọi việc trên đời đều có cái giá của nó, công pháp ta luyện càng mạnh thì mỗi năm, khi đến lúc trăng tròn, phản phệ lại càng nghiêm trọng. Mấy năm gần đây, việc niệm kinh đã không còn áp chế nổi sát tính của ta nữa. Nếu ta dừng lại không tiếp tục luyện nữa, kẻ thù sẽ tới giết ta, nhưng nếu ta tiếp tục luyện, sớm muộn gì, ta cũng sẽ đánh mất lí trí, trở thành một con quái vật”
“Cái danh Tà Đạo Chi Chủ này, ta làm đến chán rồi. Tống Tiềm Cơ, ngươi rốt cuộc từ đâu chui ra vậy….”
Tống Tiềm Cơ khoác áo, bước xuống giường, hắn ngồi đối diện với Mạnh Tranh Tiên:
“Tiểu Mạnh, ngươi lại đang niệm kinh sao? Ngươi mới gọi tên ta à?”
Tà Phật mặc dù là hoà thượng giả nhưng mỗi đêm đều lần phật châu, ngồi thiền niệm kinh.
Mạnh Tranh Tiên xoay người lại, nhìn về phía bên ngoài cửa sổ:
“Ta có thể nói gì với một tên quỷ say đây. Ăn mì đi!”
Nhựng cọng hành lá xanh biếc, nước canh gà nồng đậm, có thêm vài giọt dầu mè.
Tống Tiềm Cơ uống hai ngụm canh, không khỏi khen ngợi:
“Tay nghề của ngươi không thụt lùi”
Mạnh Tranh Tiên thở dài, không biết đang tức giận Tống Tiềm Cơ hay tức giận chính mình:
“Ta hối hận rồi, sớm biết có ngày này không nên để ngươi uống Hồng Trần Tửu. Ăn xong bát mì này, ngươi đi đi”
Tu sĩ phổ thông uống Hồng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền