Chương 371 : Luôn bao dung (2)
Sau khi cơn choáng váng qua đi, Tống Tiềm Cơ liền cảm thấy một cơn gió nhẹ thổi tới, có chút ẩm ướt lạnh lẽo dính lên gương mặt hắn.
Mưa xuân mịn màng như lông trâu, mưa rơi ướt nhẹp những viên gói xám, những mảng tường trắng và những phiến đá xanh. Con phố dưới mưa có vẻ yên tĩnh và mỹ lệ, nhưng đồng thời cũng mang theo vẻ cổ quái.
Cửa hàng hai bên phần lớn đều đang đóng cửa, người đi đường ai nấy đều bật dù giấy cúi đầu mà đi, dáng vẻ vội vàng, không có người nào nói chuyện với nhau, càng không có tiếng rao của người bán hàng rong.
Tống Tiềm Cơ đi về phía trước hai bước, thả ra thần thức tra xét xung quanh, nhận thấy, ngoại trừ tiếng gió tiếng mưa cùng tiếng bước chân ngẫu nhiên vang lên, thì bốn phía xung quanh không còn bất kỳ động tĩnh nào khác nữa.
Nhưng tại địa phương cách nơi này một con phố, có một tòa tửu lâu đang vô cùng tưng bừng náo nhiệt, phảng phất như sự náo nhiệt của toàn thành đã được tập trung hết vào đây.
Hắn kiểm tra kinh mạch của bản thân, nhận thấy ám thương trên người cũng không nhiều lắm, cũng đã là cảnh giới Nguyên Anh sơ kỳ, không khỏi nhẹ nhàng thở ra một hơi.
“Lần này có lẽ sẽ không quá khó khăn. Kỷ Thần của kiếp trước tuy điên điên khùng khùng nhưng lại không hề hoang đường giống như Tà Phật, ít nhất sẽ không tổ chức đấu giá hội”. Trong khi Tống Tiềm Cơ đang cân nhắc mọi việc, bước chân cũng đã đến gần trung tâm của sự náo nhiệt, giương mắt lên nhìn, chỉ thấy ba chữ to như rồng bay phượng múa: Phượng Tiên Lâu.
Bạch Phượng quận còn được gọi là ‘Phượng Tiên quận’, phân nửa cái quận này là sản nghiệp cũng như thổ địa của nhất tộc Kỷ thị.
Phượng Tiên lâu là tửu lâu đệ nhất ở trong quận, nó cũng được điều hành bởi người của Kỷ gia.
Phía bên kia thì yên tĩnh đến khác thường, còn bên này thì cũng náo nhiệt đến khác thường.
Tống Tiềm Cơ đi qua cửa tiến vào bên trong, không ai quan tâm đến hắn, dường như toàn bộ tinh lực của mọi người đều dùng trên việc uống rượu mua vui hết rồi.
Không có tiểu nhị tiến lên chào đón, hỏi hắn muốn chỉ dừng lại nghỉ chân hay muốn ở trọ, mà chỉ có một vị tu sĩ Kim Đan kỳ lặng lẽ tiến tới, ôm quyền hành lễ với hắn:
“Tiền bối, ngài tới tìm người sao?”
“Ngươi biết ta sao?”
“Ngài đã dịch dung tất nhiên ta không nhìn ra được, nhưng may mắn ta nhận thức được thanh kiếm này của ngài. Ngài là bách chiến bất tử Tống Tiềm Cơ, trước nay ngài đều không uống rượu không bài bạc, ngài vào tửu lầu đương nhiên là tới tìm người rồi”. Vị tu sĩ kia đắc ý nói:
“Ngài lại không có bằng hữu, tìm người chỉ có thể là muốn giết người, có cần tại hạ hỗ trợ gì không? Tiểu nhân chỉ lấy giá vừa phải, nguyện cống hiến sức lực cho ngài”
Tống Tiềm Cơ hỏi:
“Kỷ Thần có ở nơi đây không?”
Người nọ chỉ lên trên lầu, thấy sắc mặt của hắn không được tốt lắm liền biết điều mà rời đi.
Tống Tiềm Cơ lại nghe thấy thanh âm lẩm bẩm của hắn phía sau lưng:
“Làm sao người như Tống Tiềm Cơ cũng tới vậy, người kia đáng giá đến vậy sao”
Phía trên lầu hai càng có nhiều người hơn bên dưới, không khí cũng náo nhiệt hơn rất nhiều, càng có nhiều mỹ nhân xướng khúc đánh đàn, đi qua đi lại không ngừng.
Tống Tiềm Cơ chỉ cần liếc mắt một cái liền nhìn thấy một vị thiếu niên ở giữa đám đông.
Thiếu niên kia cao giọng nói:
“Lại lên mười
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền