ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cá Mặn Phi Thăng

Chương 374. Ý tưởng kì lạ (3)

Chương 374 : Ý tưởng kì lạ (3)

“Ngươi không phải tức giận sao? Còn đi theo ta làm gì?”

Kỷ Thần quay đầu lại nhìn, cách một màn mưa rả rích, Tống Tiềm Cơ đi phía sau hắn không xa.

“Ta là bằng hữu của ngươi”

Tống Tiềm Cơ lặp lại lần nữa.

“Ồ đúng, suýt nữa thì quên mất, vậy ngươi cứ đi theo đi”

Ngoài miệng thì nói như vậy nhưng Kỷ Thần lại âm thầm đề khí.

Hai đạo tàn ảnh đuổi bắt nhau trong mưa.

Một tu sĩ có thể cả đêm không ngủ nhưng tinh thần lại không thể lúc nào cũng căng chặt, cũng cần phải đả toạ điều tức, chải vuốt linh khí.

Từ khi Kỷ Thần vào thành, đêm nào Kỷ Gia cũng phái người theo dõi hắn nhưng từ đầu đến cuối đều không theo kịp, không điều tra ra nơi dừng chân của hắn.

Kỷ Thần có chút tự đắc, mãi cho đến đêm nay, gặp phải người không cắt đuôi nổi như Tống Tiềm Cơ.

Hắn là trận sư, sự lý giải của hắn về không gian vượt xa các tu sĩ khác. Vì sao thân pháp độn thuật của Tống Tiềm Cơ lại có thể vượt qua hắn.

Kỷ Thần quay đầu lại, lần đầu tiên để lộ ra thần sắc tức giận:

“Ngươi vẫn theo được sao? Ngươi không mệt hả?”

Tống Tiềm Cơ thong thả đáp:

“Ta lần đầu tới Quận Bạch Phượng, vào Bạch Phượng Thành, coi như đi dạo phố”

Kỷ Thần hết cách với hắn:

“Tuỳ ngươi!”

Mưa dần ngưng, đám mây đen vẫn che khuất vầng trăng mông lung.

Hai người vòng qua vòng lại mấy con đường, cuối cùng Tống Tiềm Cơ và Kỷ Thần sóng vai nhảy qua một bức tường đổ.

Bên trong tường, lan can gãy đổ, tường hoa đã sớm rách nát, dưới hành lang trải đầy mạng nhện, chỉ có hoa cỏ khắp viện sinh trưởng mạnh mẽ, um tùm tốt tươi.

“Đây là bên trong Kỷ phủ à?”

Tống Tiềm Cơ kinh ngạc.

“Là nơi ta ở khi còn nhỏ”

Kỷ Thần đáp.

Tống Tiềm Cơ nghĩ thầm, ngươi không phải là đích tử sao, sao lại ở nơi viện tử phía cạnh bên ngay sát đường thế này.

Kỷ Thần tự đắc:

“Ta mở một cái ‘cửa’ bên trong trận pháp phòng hộ của bọn chúng”

Hoá ra Kỷ Thần mỗi đêm đều nghỉ ở nơi này.

Người Kỷ Gia làm sao có thể ngờ rằng được, Kỷ Thần lại ở ngay dưới mi mắt bọn họ như vậy.

“Ngồi đâu thì ngồi, đừng khách khí”

Kỷ Thần lấy nệm mềm chăn gấm từ trong túi trữ vật ra, thả lỏng mà nằm trên đó.

Tống Tiềm Cơ nhảy lên mái hiên, ôm kiếm cảnh giới.

Sau cơn mưa, làn gió nhẹ thổi tan đám mây đen trên bầu trời, lộ ra ánh trăng mông lung.

Hoa cỏ khắp viện cũng phát ra những âm thanh xào xạc.

“Sao lại định thời gian vào ba ngày sau, đêm Kinh Trập ý?”

Tống Tiềm Cơ hỏi.

Kỷ Thần nhắm mắt nói:

“Kinh Trập tốt mà, vạn vật đâm chồi nảy lộc, sấm xuân nổ vang, sâu trùng thức dậy, thích hợp mở trận, đặc biệt là sát trận”

“Vậy Thanh Minh không phải tốt hơn sao? Thanh Minh gió nổi, ngươi không phải am hiểu Phong Tuyết Trận hơn sao?”

Tiếng cười của Kỷ Thần truyền đến:

“Một tên điên làm việc, không nói đạo lý, không hỏi nguyên do”

Tống Tiềm Cơ ngẫm nghĩ rồi nói:

“Ngày Kinh Trập là tròn trăm năm ngày giỗ của muội muội ngươi, đúng không?”

Tiếng côn trùng kêu vang chợt ngưng bặt, bầu không khí tĩnh mịch.

Lúc Kỷ Thần một lần nữa mở miệng, ngữ khí đã trở nên lạnh băng:

“Ngươi biết ngươi đang nói gì không?”

Tống Tiềm Cơ đáp:

“Ta quen Kỷ Tinh”

Hắn không nói dối, nhưng Kỷ Thần không tin.

“Ta là điên, không phải là ngốc”

Kỷ Thần cười lạnh:

“Ngươi mới nãy còn nói, ngươi lần đầu tới Quận Bạch Phượng. Nhưng xá muội mười tám tuổi đã

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip