ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cá Mặn Phi Thăng

Chương 397. Phong lưu phóng khoáng (2)

Chương 397 : Phong lưu phóng khoáng (2)

Tống Tiềm Cơ nói:

“Đã nhiều năm như vậy rồi, ngươi vẫn một mình tìm kiếm sao? Sao ngươi không tìm thêm mấy người giúp đỡ?”

“Tâm tư của hắn vô cùng giảo hoạt, muốn làm ta cho rằng người khác là hắn, ta biết, hắn muốn bức ta ngộ sát người khác, bức ta hoài nghi mọi người. Mãi cho đến ba năm trước đây, ta mới có thể xác định được, ‘Diệu thủ thần y’ Vô Tương pháp sư kia, chính là một hóa thân của hắn. Ta đuổi theo tới Tử Hải, lại tìm hắn suốt ba năm, cùng hắn đánh một trận, kết quả là…..Kết quả không cần nói cũng được”

Tống Tiềm Cơ sao có thể buông tha cơ hội bổ một đao vào vết thương của Tiển Kiếm Trần như vậy chứ:

“Kết quả ngươi không chiến thắng được hắn, ngược lại còn bị đả thương, chỉ có thể tới Thiên Cừ tìm ta, đúng không?”

“Đó gọi là lưỡng bại câu thương. Lưỡng bại câu thương, rõ chưa?”. Tiển Kiếm Trần vỗ bàn.

Tống Tiềm Cơ tính toán thời gian, hừ lạnh một tiếng:

“Trước khi ngươi đuổi theo hắn tới Tử Hải, lại còn để lại đường lui cho chính mình, tới Hoa Vi Thành hạ khế ước với ta”

“Đó chỉ là chuyện ngoài ý muốn”. Tiển Kiếm Trần kêu lên:

“Là tên nào tự xưng là đồ đệ của bản tôn trước hả, khiến cho bản tôn phải chú ý”

Về vấn đề này, Tống Tiềm Cơ không muốn tranh cãi với hắn:

“Nói cách khác, hiện tại nếu chúng ta muốn giết hắn, trước tiên phải mở ra phong ấn mà ngươi lưu lại kia sao?”

Tiển Kiếm Trần an ủi hắn:

“Đợi ta thu hồi lại bản mệnh kiếm, ngươi cùng ta hợp lực, hẳn là có thể làm được”

Tống Tiềm Cơ liên tiếp hỏi:

“Nếu Vô Tương chỉ là một hóa thân của hắn, vậy lai lịch thật sự của hắn là gì? Ba trăm năm trước các ngươi kết oán gì với nhau? Lúc trước, ngươi vì sao lại không giết chết mà lại muốn phong ấn hắn? Ít nhất ngươi cũng phải nói cho ta biết, tên thật của hắn là gì chứ?”

Tiển Kiếm Trần nghe xong một hổi liền thay đổi sắc mặt, đứng dậy nói:

“Cập bờ rồi, đi thôi”

Tống Tiềm Cơ nhất thời không biết nói gì, vô cùng hoài nghi hắn đang cố ý thay đổi chủ đề.

Ngân đảo kình mở rộng cái miệng khổng lồ của mình ra, một dòng nước như thác chảy phun ra nuốt vào, hai bóng người nhỏ bé thuận theo thác nước mà đi ra.

Sau đó, Ngân đảo kình liền quay người, hất đuôi, tạo nên một cơn sóng lớn, rồi hoàn toàn chìm vào trong biển rộng.

Mưa to đã ngừng, mặt trời dần bị sóng biển nâng lên, ở trên mặt biển tỏa sáng rực rỡ, tạo thành vạn đạo kim quang.

Tống Tiềm Cơ thao tác Vô Ảnh kiếm bay qua mặt biển, né tránh những con hải điểu màu trắng.

Tiển Kiếm Trần ngồi ở phía sau hắn, há mồm to tham lam hút những ngụm không khí trong lành, mở ra hai tay nghênh đón thái dương rực rỡ:

“Thời điểm mặt trời mọc ở Tử Hải, thật sự là đẹp, ngươi thấy có đúng không?”

Tống Tiềm Cơ đưa mắt nhìn, tức giận nói:

“Đẹp thì có tác dụng gì chứ? Con cá voi ngươi chọn là một cái mù đường, đậu nhầm bờ rồi”

Bọn họ giữ nguyên kế hoạch, muốn trước khi địch nhân phát hiện ra, cố gắng tới gần một chút.

“Không nhầm đâu, ta đang muốn đi gặp cố nhân”. Tiển Kiếm Trần sửa sang lại bộ dáng bên ngoài, phía trước ngực còn đeo một đóa hoa nhỏ:

“Bản tôn trông thế nào? Thần thái sáng láng chưa? Phong lưu phóng khoáng chưa?”

Hai người đều đang đeo vòng tay làm từ đuôi hồ, tướng mạo đã trở nên cực kỳ bình thường, cho nên nhưng chuyện hắn làm thật

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip