Chương 400 : Một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ (2)
Sơn đạo thật dài, sắc trời dần tối. Một đám quạ bay qua ánh nắng chiều.
Cả quãng đường không hề nghe thấy âm thanh của chim chóc, chỉ có tiếng bước chân của ba người quanh quẩn.
Li Anh bỗng nhiên mở miệng:
“Tống sư huynh, đã lâu, đã lâu không gặp. Thật không nghĩ tới, hôm nay có thể gặp ngươi ở đây. Bên ngoài đều nói ngươi đã chết…Khụ, ý của ta là, từ trước đến nay, ta căn bản không tin là ngươi đã chết, một khắc cũng không hề tin. Nhưng khi nhìn thấy ngươi bình an như vậy, ta vẫn thật sự rất vui”
Mới vừa rồi, nàng còn mang phong thái bình tĩnh uy nghiêm, lúc này, lại nói năng có chút lộn xộn:
“Ta mới vừa nghe Thanh Vi sư huynh nói, Kiếm Thần xưa nay vẫn độc lai độc vãng, có thể đồng hành cùng hắn, nhất định là Tống Tiềm Cơ. Nghe thấy vậy, ta liền chạy tới báo cho sư phụ, sau đó lại liền chạy ra tiếp đón ngươi, có khả năng tóc bị gió thổi cho hơi rối loạn. Tử Vân Sơn chúng ta lại cấm phi hành, thật sự rất phiền toái mà…”
Tiển Kiếm Trần âm thầm lắc đầu.
Tống Tiềm Cơ lại rất kiên nhẫn lắng nghe, thỉnh thoảng nhẹ gật đầu, ‘Ân’ một tiếng.
Li Anh nói không ngừng, mãi cho đến khi phát hiện bản thân nói quá nhiều rồi:
“Ta nói nhiều như vậy rồi, ngươi không có lời nào muốn nói với ta sao?”
Tống Tiềm Cơ nghiêm túc tự hỏi một phen rồi nói:
“Ngươi cao lên”
Li Anh thoáng chốc thả lỏng, nhỏ giọng nói:
“Cũng lâu rồi không gặp, ai rồi cũng phải trưởng thành mà”
Tống Tiềm Cơ tràn đầy đồng cảm:
“Ngươi nói đúng”
Không biết đám hoa cỏ bên trong Tống viện mọc như thế nào rồi, những hạt giống hắn gieo trước khi rời đi, trải qua mấy cơn mưa xuân, không biết đã nảy mầm ra hoa, cành lá xum xuê hay chưa?
Li Anh không biết hắn đang suy nghĩ gì, chỉ thấy trong mắt hắn mang theo ý cười.
Gió đêm thổi tới, mang theo hương hoa tú cầu, khuôn mặt thiếu nữ trở nên hồng hơn dưới ánh nắng chiều.
Tiền Kiếm Trần không nhìn nổi nữa, liền nói:
“Này, tiểu tử ngươi đủ rồi đấy”
Tống Tiềm Cơ cảm thấy không thể hiểu được:
“Ta làm sao hả?”
Tiển Kiếm Trần nhẫn nhịn, truyền âm nói:
“Vi sư ra mặt thì trận pháp nhà người ta mở ra, ngươi ra mặt thì lại có một tiểu cô nương xinh đẹp tới dẫn đường. Mặt mũi của ngươi lớn hơn của vi sư rồi đó. Đi với ngươi, vi sư giống như không có mặt mũi vậy”
“….”
Tống Tiềm Cơ nghĩ thầm, ta sớm muộn gì cũng đem đầu người ấn vào lu hoa sen, lấy nước bùn lấp kín cái miệng chó của ngươi.
May mắn Tiển Kiếm Trần cũng không cần nhẫn nhịn lâu lắm.
Li Anh tự lẩm bẩm:
“Tại sao hôm nay con đường này lại trở nên ngắn như vậy chứ, chúng ta rõ ràng còn chưa nói được mấy câu với nhau”
Tiển Kiếm Trần nhìn khắp nơi xung quanh:
“Tiểu cô nương, chúng ta không đi lên núi sao? Cũng sắp về đêm rồi, sư phụ ngươi không ở trên đỉnh núi ngắm sao à?”
“Thưa Kiếm Thần, sư phụ từ ba năm trước đã dọn xuống đáy cốc cư trú. Phía trên đỉnh núi gió lớn đường dài, ngắm sao hao tâm tốn sức, không thích hợp với người bệnh. Ở đáy cốc, không khí ấm áp như đang trong mùa xuân, khí hậu ẩm ướt, hơn nữa còn có linh trận, có thể giữ cho linh khí nồng đậm không bị tiêu tan”
“Không ngắm sao nữa à”. Tiển Kiếm Trần đột nhiên nói:
“Vậy còn uống trà thì sao? Mùa này thường vẫn có tử kim ngọc lộ mà hắn thích nhất đấy”
Li Anh lắc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền