Chương 402 : Trời tối đường trơn (2)
“Ý của ngươi….”
Tiển Kiếm Trần cau mày:
“Bản tôn hình như hiểu rồi”
“Ta không hiểu lắm”
Kỳ Quỷ hỏi:
“Ngươi hậu sinh này rốt cuộc theo ai làm thầy vậy?”
Thư Thánh thở dài:
“Theo ai làm thầy ư? Thiên Cừ vạn dân, thiên địa vạn vật! Những thứ bọn họ có thể dạy cho ngươi nhiều hơn nhiều mấy ông già như bọn ta”
Coi tiên hiền làm thầy, coi bách tính làm thầy, coi thiên địa làm thầy.
Danh phận sư đồ có quan trọng với Tống Tiềm Cơ không? Vinh dự sư môn có quan trọng với hắn không?
Đáp án rõ rành rành, hắn có thể coi bất cứ ai làm sư phụ, tỷ như một người nông dân hiểu chuyện chiết cành.
Nhưng nếu hắn không học được gì từ trên người ngươi, cho dù ngươi có đánh khắp thiên hạ không có ai là địch thủ, kiếm pháp mạnh đến mức không ai sánh bằng, hắn cũng sẽ không coi ngươi làm sư phụ.
Hà tất phải câu nệ môn phái phiến diện, chấp nhất với vinh quanh nhất môn nhất phái?
Tiển Kiếm Trần hừ nhẹ một tiếng rồi xoay đầu đi, không nhìn Tống Tiềm Cơ nữa.
Thư Thánh chợt vỗ tay nói:
“Vi sư nghe nói, ở Huyết Hà Cốc, ngươi cứu tính mạng đệ tử của Thanh Nhai ta, còn dùng Hoạ Xuân Sơn trấn áp Hỗn Độn làm loạn, cứu sống vô số người”
Tống Tiềm Cơ nhấc ấm trà trên bàn lên, rót một chén nước nóng, cúi người đưa cho hắn:
“Quả thực có việc này”
Kỷ Quỳ mấy năm nay chỉ uống nước lọc, phòng trúc cũng không có trà bánh đãi khách.
Thư Thánh nhận lấy bát nước uống một ngụm, vậy mà lại giống như được uống quỳnh tương ngọc lộ, cực phẩm trà ngon, vui vẻ ra mặt mà nói liền ba tiếng ‘tốt’:
“Vi sư mừng thay!”
(“Quỳnh tương ngọc lộ” là thức uống ngon trong hội Bàn đào của Vương Mẫu Nương Nương, truyền thuyết cổ đại cho rằng, uống quỳnh tương có thể thành tiên)
Kỷ Quỷ ho sù sụ một trận, kịch liệt thở dốc.
Tống Tiềm Cơ tiến lên trước vỗ lưng cho hắn.
Kỳ Quỷ khàn giọng nói:
“Vi sư cũng nghe nói, ‘Đồ Long Trận’ xuất hiện nơi Hồng Hà, giết được một con Đại Giao ăn thịt người, là ngươi chỉ huy người khác bố trí trận pháp ư?”
“Đúng vậy”
Tống Tiềm Cơ một lần nữa bưng nước lên.
“Tốt lắm, không lãng phí vi sư lưu lại cho ngươi bí tịch trận pháp! Vi sư vô cùng vui mừng!”
Tiển Kiếm Trần chau mày, tay khoanh trước ngực, phát ra thanh âm nghiến răng kèn kẹt, chua chát mà nói:
“Một hát một phụ hoạ, diễn cái gì mà diễn”
Tống Tiềm Cơ nhắm mắt làm ngơ hắn:
“Ở Huyết Hà Cốc ta còn dùng cả Thất Tuyệt Cầm”
Nhắc đến Thất Tuyệt Cầm, thần sắc ba người hơi thay đổi, lộ ra khí tức sâu không thể dò của cường giả tiền bối.
Phòng trúc nhất thời lặng yên.
“Việc này, vi sư biết”
Thư Thánh nhìn ra ngoài cửa sổ:
“Khi Vô Tình Tử còn trẻ, hắn tin rằng âm luật vô tình không đẹp, chỉ có người gảy đàn trong lòng có yêu hận chấp nhất cực đoan cuồng nhiệt mới có thể đàn ra khúc nhạc có tình. Hắn lấy suy nghĩ đó mà dạy dỗ cho đại đệ tử Giáng Vân, khiến cho tính cách Giáng Vân trở nên cực đoan.
Sau này, hắn vì để đột phá bình cảnh mà sửa lại thành ‘Vô Tình Đạo’, lấy thiên lý và việc lễ để dạy dỗ nhị đệ tử Vọng Thư, khiến cho Vọng Thư lúc nào cũng tự áp chế mình, không dám đi sai một bước. Hai đồ đệ nay khi còn trẻ đối với sư phụ tâm sinh ái mộ, nỗ lực hoàn thành hết thảy kỳ vọng của hắn. Nhưng Vô Tỉnh Tử chỉ yêu đàn của hắn, trong mắt không nhìn thấy người
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền