ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cá Mặn Phi Thăng

Chương 411. Phong ba hiểm ác (4)

Chương 411 : Phong ba hiểm ác (4)

Bạch Long Giang khởi nguyên từ tận cùng đại lục, do băng tuyết tan thành nước tạo nên

Mùa hạ thế nước hung dữ, đại giang xuyên qua núi non, sóng đục kích động. Tiếng nước chảy vang vọng hai bên bờ, tựa như cuồng long rống giận

Lại là hoàng hôn

Ánh tàn dương rơi xuống nước, màu vàng cam phản chiếu lên sóng nước hơi sương, khiến cho toàn bộ dòng sông toả sáng rực rỡ

Một con thuyền có mái che màu đen ngược dòng mà đi

Đầu thuyền có một vị thiếu niên mặc bạch y đón gió sông và ánh tà dương, tay cầm một thanh trường kiếm vừa mỏng vừa hẹp. vừa tu sửa trận pháp trên thuyền vừa dùng kiếm khí đuổi đi yêu thú dưới sông

Thuyền nhỏ đi tới giữa lòng sông, yêu thú càng ngày càng nhiều

Phía dưới mái che có một người đang ngồi nhàn nhã uống trà, thưởng cảnh, chẳng hề để tâm thân thuyền đang chấn động kịch liệt

Hoàng hôn sông gầm, thủy thú hung ác, bạn đồng hành bận rộn, tựa hồ như đều chỉ là phong cảnh trong mắt hắn

Hắn thưởng thức phong cảnh, từ đáy lòng phát ra niềm vui sướng

“Ngươi lại còn uống trà nữa?”

Tống Tiềm Cơ hỏi

Tiển Kiếm Trần thành thật đáp:

“Cái đêm mà ta tới Thiên Cừ kia, ngươi không cho ta uống rượu, từ đó về sau, ta chưa từng uống tiếp”

Tống Tiềm Cơ đáp:

“Ngươi cảm thấy trọng điểm trong lời nói của ta là uống trà sao? Trọng điểm là ngươi có tay có chân, không ra giúp đỡ một chút mà còn ngồi đấy uống trà?”

Tiển Kiếm Trần thở dài:

“Vi sư thương thế trở nặng, trước mắt chỉ còn lại nhất kiếm chi lực, đương nhiên phải để đến thời khắc quan trọng nhất”

“Đợi đã”

Tống Tiềm Cơ phản ứng lại, không thể tin nổi mà chớp chớp mắt

“Ngươi là Kiếm Thần mà chỉ còn có thể xuất ra được một kiếm nữa thôi sao? Thế ngươi có khác gì kẻ kéo chân sau đâu?”

Tiển Kiếm Trần đập bụp chén trà xuống, cả giận mắng:

“Nghiệt đồ! Vi sư vốn đang ở trong Ngân Đảo Kình dưỡng thương, là tiểu tử ngươi cứ lôi ta lên đường! Nhắc đến chuyện này, là ngươi có lỗi với ta!”

“Ta có lỗi với ngươi? Ngươi còn cần thể diện nữa không đấy?”

Tống Tiềm Cơ xông vào khoang thuyền, chỉ chính mình:

“Ta vốn đang ở Thiên Cừ trồng trọt, là ai ban đầu lừa ta đi Tử Hải giết người?”

Tiển Kiếm Trần cũng chỉ chính mình:

“Là ai ban đầu không cho ta ở lại Thiên Cừ tĩnh dưỡng, cứ muốn thay ta làm một việc?”

Tống Tiềm Cơ cả giận:

“Đấy là để ứng phó với ngươi, rắc rối ngươi gây ra cho ta còn chưa đủ sao? Là ai ném tàn hồn tổ tông đời đời của Hoa Vi Tông vào Giới Vực cuả ta?”

Tiển Kiếm Trần:

“Là ai ở trong Hoa Vi phù thành bị mấy tàn hồn kia áp chế, được ta cứu một mạng?”

Tống Tiềm Cơ:

“Là ai dùng khế ước trói buộc ta trước?”

Tiển Kiếm Trần:

“Là ai tự xưng là đồ đệ của ta trước?”

“………”

Nợ nần tính mãi không xong, một cơn sóng lại trào đến

Con thuyền nhanh chóng xoay vòng cực nhanh giữa sóng lớn, tựa như lá rụng vào lốc xoáy

“Thuyền sắp lật rồi, đi lo trận pháp của ngươi đi!”

“Ngươi dám buông tay không quản, thích lật thì cùng lật!”

Trong lúc hai người tranh chấp, một giọng nói âm trần truyền lên từ trong nước:

“Tục ngữ nói tu trăm năm mới được ngồi chung một thuyền, tiếc rằng sư đồ hai người các ngươi nay phải lật thuyền trên sông này”

Khi chữ đầu tiên vang lên, ở trong nước, mười sáu đạo kiếm quang đã sáng lên, đâm thẳng về phía con thuyền

Mười sáu đạo kiếm ảnh, không phân trước sau bắn ra, khoá

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip