Chương 418 : Ma âm rót vào tai (4)
“Phốc”
Dây Cầm đột nhiên đứt đoạn, Vọng Thư phun ra một ngụm máu tươi.
“Chưởng môn”
“Vọng Thư tiên tử”
Mọi người vội vàng vây quanh nàng, đưa linh dược cho nàng, giúp nàng hồi phục linh khí.
“Tiền bối đừng vội, trước tiên hãy uống linh dược đã, chữa lành vết thương cũ rồi ngày mai, chúng ta trở lại tái chiến”. Viên Thanh Thạch nói.
Mọi người nghe thấy hắn nói như vậy, liền nhớ tới trước đó Vọng Thư cùng Giáng Vân đã có một trận đại chiến, đều cho rằng vết thương cũ của Vọng Thư trong trận chiến đó lại tái phát, cho nên không ngừng mở miệng an ủi khuyên bảo nàng.
Vọng Thư lau đi vết máu bên khóe môi, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Nàng thu hồi Cầm, đỡ lấy tay của đệ tử đang đứng bên người mà chậm rãi đứng dậy, ảm đạm lắc đầu:
“Không, không được, ta trở về thôi”
Trong lòng Viên Thanh Thạch liền trầm hẳn xuống, lại nghe thấy phía sau lưng vẫn có người ngân nga, không khỏi giận giữ:
“Đó là chiến ca của Thiên Cừ, các ngươi ngân nga theo làm gì vậy hả”
Ca từ của ‘Thiên Cừ chiến ca’ vừa đơn giản lại dễ hiểu, làn điệu lưu loát dễ đọc. Chờ cho ca khúc được lặp lại đến lần thứ ba, cả trăm vạn người của Thiên Cừ đã thuộc và đồng thanh lên tiếng hát vang.
Tu sĩ Tiên Minh cũng nhịn không được mà ngân nga theo.
Sau khi bị Viên Thanh Thạch quát, mọi người mới vội vàng đóng lại thính giác, dùng truyền âm để giao lưu.
Nhưng giai điệu của bài ca này như có ma tính vậy, có thể được xưng là ma âm cũng không sai. Dù cho đã đóng chặt thính giác, không nghe thấy gì nữa, nhưng những thanh âm này vẫn như đang vang lên ở trong đầu.
Càng không muốn nghe càng nghe thấy rõ ràng, dù cho có niệm khẩu quyết gì đi nưã cũng không thể đem ca từ như ‘Bầu trời tháng năm sáng trong. Mọi nhà vội vàng thu hoạch’ ra khỏi đầu được.
“Cút khỏi đầu ta ngay, không được hát nữa. Câm mồm đi”
“Làm sao nhẫn nhịn chó dữ. Làm sao dung thứ sài lang…”
Trong lúc nhất thời, biểu tình của mỗi người Tiên Minh đều trở nên vặn vẹo, thống khổ vạn phần.
Vọng Thư hồi phục lại tinh thần, lắc đầu nói:
“Cũng không trách các ngươi, bên trong Thiên Cừ còn có một vị âm tu cường đại tọa trấn”
“Làm sao có thể như vậy?”. Viên Thanh Thạch kinh hãi.
Năm đó, trong hỉ yến ở trên Hoa Vi Tông, Tống Tiềm Cơ mượn Ngọc Phượng Tiêu của Tử Dạ Văn Thù một mình chiến đấu với mọi người của Tiên Âm môn, không hề có ai đứng ra giúp đỡ.
Những tu sĩ Thiên Cừ được hắn mang theo ngày hôm nó, không có một ai tinh thông âm luật.
“Nếu chỉ là một bài ca về nghề nông bình thường, làm sao có thể phá được thiên âm thuật của ta chứ? Khúc nhạc này nhìn thì có vẻ đơn giản, kỳ thật, mỗi một nhịp, mỗi một âm điệu, đều do cao thủ viết nên, không bàn mà hợp với sự luân chuyển linh khí của Thiên Cừ, mượn lực lượng khí vận của Thiên Cừ. Chỉ cần ta sự dụng âm luật để công kích, khúc nhạc này liền sẽ điều động linh khí của Thiên Cừ phản kích lại ta. Người này rốt cuộc là ai đây?”
Vọng Thư không nghĩ ra được, mọi người xung quanh lại càng không biết.
Thiên Cừ từ đâu tìm ra một cao thủ về âm luật như vậy?
Có thể chiến thắng được Vọng Thư trước vạn người, đúng là thời cơ rất tốt để có thể nổi danh thiên hạ, vì sao lại không chịu ra mặt như vậy chứ?
Mọi người đều rơi vào mê mang, đột nhiên nghe thấy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền