ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cá Mặn Phi Thăng

Chương 423. Không chỗ dung thân (1)

Chương 423 : Không chỗ dung thân (1)

Hỗn Độn được vuốt ve đầu, cái đuôi đột nhiên vung vẩy loạn xạ, giống như một chiếc quạt lông vũ to lớn vung vẩy.

Nó bị tỉnh giấc trong khi đang mơ ngủ, gấp đến độ không chờ nổi, muốn được ăn uống no nê, vì thề liền ngửa cổ, hướng lên trời thét dài một tiếng:

“Ngao”

Tiếng thét ẩn chứa uy áp viễn cổ, đánh thức nỗi sợ hãi ẩn sâu trong huyết mạch đám bách thú.

Một số loài nhát gan trong thú triều lúc này đã không còn thấy bóng dáng, một số khác vì sợ hãi mà càng trở nên cuồng bạo.

Tống Tiềm Cơ bình tĩnh nói:

“Từ từ đã nào”

Hắn làm trò trước mặt Tiển Kiếm Trần, lấy ra Tịnh Bình sáng chói, cho Hỗn Độn mấy giọt Bất Tử Tuyền.

Bất Tử Tuyền nhẹ nhàng chấn động một chút, phảng phất như đang thắc mắc với hắn, vì sao lại lấy ta ra làm thức ăn cho hung thú nữa rồi.

Tiển Kiếm Trần há miệng, lần đầu tiên lộ ra biểu tình quá đỗi ngạc nhiên, muốn sờ vào Tịnh Bình nhưng lại thu hồi tay lại:

“Là Bất Tử Tuyền. Ngươi, ngươi dùng Bất Tử Tuyền để thu phục nó sao?”

Ánh mắt Hỗn Độn nhìn hắn vô cùng hung tàn, hắn không nghi ngờ chút nào, nếu bên cạnh mình không có Tống Tiềm Cơ, hung thú này tuyệt đối sẽ lao tới ăn thịt hắn.

“Ta không hề thu phục nó. Nó đã có chủ nhân, cũng có tên của mình”. Tống Tiềm Cơ thu hồi lại Bất Tử Tuyền:

“Bé Ngoan đi thôi”

Hỗn Độn vỗ cánh, nhảy vào bên trong thú triều.

Thân hình của nó to lớn che lấp bầu trời, cái miệng khổng lồ như vực sâu không thấy đáy, lợi trảo sắc bén như đao, rất có khí thế chỉ cần một mình nó cũng đủ để giữ quan ải, vạn người không thể vượt qua.

Trong lúc nhất thời, trên trời dưới đất, huyết nhục bay tứ tung, tiếng kêu la thảm thiết vang khắp nơi.

Tiển Kiếm Trần yên lặng nhìn Hỗn Độn chiến đấu, chậm rãi mở miệng:

“Vào thời kỳ thượng cổ, hung thú là do thiện địa sát khí sinh ra. Tu sĩ nếu muốn sử dụng chúng nó để chinh chiến khắp nơi, sẽ phải ký kết khế ước vô cùng hà khắc. Lần đầu tiên nhìn thấy con Hỗn Độn này ta đã cảm thấy có chút kỳ quái, tại sao sau khi chủ nhân của tọa kỵ chết đi rồi mà tọa kỵ vẫn có thể sống một mình, hơn nữa vẫn giữ được sự cường đại như cũ, không chịu chút ảnh hưởng nào? Trừ khi tọa kỵ đó tìm được lỗ hổng bên trong khế ước, ăn thịt chủ nhân của nó, như vậy mới có thể tránh thoát được ảnh hưởng của khế ước”

Tống Tiềm Cơ không trả lời, chỉ hỏi:

“Ngươi đã nhìn qua ngọc bài nó mang trên người chưa?”

“Ngọc bài gì?”

“Trên cổ nó có một khối ngọc bài khắc tên họ của nó, được chế tạo từ dưỡng hồn ngọc. Nếu thường xuyên đeo vật này trên người có thể tẩm bổ thần hồn, cường kiện kinh mạch. Loại tài liệu này tại thời kỳ thượng cổ cũng là đồ vật quý hiếm khó có được, ai sẽ đem cho tọa kỵ của mình chứ?”

Tiển Kiếm Trần giật mình:

“Chẳng lẽ Huyết Hà lão tổ thích giả bộ giàu có sao?”

“Chuyện đấy mà ngươi cũng nghĩ ra được”. Tống Tiềm Cơ bất đắc dĩ nói:

“Ngươi có từng nghĩ tới hay không, nó không chịu ảnh hưởng của khế ước, có lẽ bởi vì chủ nhân của nó căn bản không ký kết khế ước với nó, càng không đem nó trở thành tọa kỵ. Huyết Hà lão tổ tình nguyện một mình chết trận cũng muốn để nó sống sót. Nó ngủ say mấy ngàn năm, khi tỉnh lại đã quên luôn tên của mình, nhưng dù cho thế giới bên ngoài có

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip