ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cá Mặn Phi Thăng

Chương 435. Ta không bằng nàng (1)

Chương 435 : Ta không bằng nàng (1)

Trong khi Tống Tiềm Cơ đang chiến đấu với đội ngũ tín đồ trên cánh đồng tuyết, phải chiến đấu với vô cùng vô tận những bức tượng băng mãi không xong, cơ hồ khiến cho hắn quên đi thời gian.

Thì Tử Dạ Văn Thù lại đang ngồi ở trước cửa sổ, trông hắn lúc này cũng giống như một bức tượng băng.

Cửa sổ được mở toang ra, ánh trăng chiếu vào trong phòng, chiếu sáng cả mặt bàn, giống như đang có một dòng nước chảy qua.

Phòng của Tử Dạ Văn Thù ở nơi cực cao, đưa mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ sẽ thấy toàn bộ những lá cờ trắng tung bay khắp núi.

Thư Thánh đi về cõi tiên, khắp Thanh Nhai cũng chuyển thành một màu trắng.

Bên ao không còn lão giả ngồi câu cá, bất kỳ thứ gì có màu sắc rực rỡ đều bị che mất hoặc bị hủy đi. Ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống, khắp núi chỉ thấy thuần ba màu xanh, trắng, đen, vô cùng trang nghiêm.

Thanh Nhai trước nay đều có nhiều cây cối như cây liễu, cây thông, cây trúc. Một năm có bốn mùa, luôn có những màu sắc tươi sáng đan xen.

Thanh Nhai cũng có rất nhiều nho sĩ và học giả. Từ sáng đến tối đều có thể nghe được âm thanh đọc sách.

Nhóm tiểu đệ tử thường thích tụ tập lại với nhau, viết chữ, tranh luận, vẽ bùa, chơi cờ, đánh bài, cho hươu trắng trên núi ăn, luôn có chủ đề nói mãi không hết.

Chỉ có một mình Tử Dạ Văn Thù ở nơi cao nhất trên núi, nơi này cái gì cũng không có, không có cây xanh tươi tốt, càng không có tiếng hươu cùng tiếng người náo nhiệt.

Người Thanh Nhai vô cùng ủng hộ, tin phục, sùng kính hắn, nhưng cũng kính sợ hắn.

Vừa nhìn thấy hắn liền nhớ tới những quy củ nghiêm ngặt, cho nên liền theo bản năng trở nên câu nệ hơn.

Tử Dạ Văn Thù thường luyện đao vào lúc nửa đêm và dậy sớm viết nhật ký. Nếu không có chuyện gì cần hắn tới xử lý, hắn cũng liền không muốn gặp người khác.

Lúc này, hắn đang một mình ngồi trước cửa sổ, trên bàn không có quyển nhật ký mà chỉ có một hộp ngọc nhỏ.

Tử Dạ Văn Thù đưa tay ra mở hộp ngọc, xong lại khép lại, cứ lặp đi lặp lại như vậy.

Từ lúc nhận được chiếc hộp này, cái động tác lặp lại này dường như đã trở thành thói quen của Tử Dạ Văn Thù.

“Lạch cạch, lạch cạch”. Nắp hộp mở lên rồi đóng lại, tạo nên âm thanh thanh thúy.

Đêm nay, loạt hành động này lại bị gián đoạn.

“Viện Giám sư huynh, ta có việc muốn cầu kiến”. Tử Mặc ở phía bên ngoài thông báo.

Chờ đến khi được hắn cho phép, một nhóm đệ tử Thanh Nhai nối đuôi nhau mà vào, trong nháy mắt liền chen đầy căn phòng trống trải của Tử Dạ Văn Thù.

Biểu tình của chúng đệ tử hết sức kích động, ngực kịch liệt phập phồng, giống như mới vừa tiến hành một buổi tập luyện.

“Có chuyện gì vậy?”. Tử Dạ Văn Thù có chút kinh ngạc, nhưng không chút hoang mang.

Trận pháp của Thanh Nhai không bị dao động, tức là không có ngoại địch đột kích, Viện Trưởng cũng không truyền tin cho hắn, chứng minh Thanh Nhai vẫn hết sức an toàn.

Ở trong thế đạo hỗn loạn này, dường như toàn bộ Tu Chân giới đều bị kéo vào vòng xoáy chiến tranh, trong khi đó, Thanh Nhai thư viện vẫn trầm mặc đến lạ thường, đã sắp bị người quên lãng đi.

Hai người dẫn đầu là Tử Mặc và Tinh Trai liếc nhìn nhau, chuẩn bị dùng ánh mắt quyết định xem ai sẽ là người mở miệng trước.

Nhưng trong đám người phía sau lại có người giành nói:

“Xin hỏi Viện Giám sư

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip