ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cá Mặn Phi Thăng

Chương 443. Nhìn nhau không nói gì (7)

Chương 443 : Nhìn nhau không nói gì (7)

“Nếu như, bảy ngày sau ta không trở về, người liền mang theo chiếc Cầm này, tới nương nhờ nhóm ca ca của ngươi, người nào cũng được”. Hà Thanh Thanh rũ mắt nhìn Cầm:

“Thay ta chiếu cố nó thật tốt”

Chúc Tâm đưa tay nhận lấy chiếc Cầm, quỳ xuống đất hành lễ, hoảng loạn nói:

“Tiên Âm môn không thể thiếu chưởng môn. Hơn nữa, ta cũng không đủ thông minh, cũng không phải là người có thiên phú tốt nhất, vài vị sư muội ngoài kia còn mạnh hơn ta nhiều…Ta không xứng với chiếc Cầm này đâu”

“Cái gì mà xứng với không xứng. Bổn tọa chỉ nói là nếu như thôi”. Hà Thanh Thanh mở mắt ra, lại biến trở về vị minh chủ uy nghiêm ngày thường:

“Lui xuống đi. Chuyện này không được nói với người khác”

Chúc Tâm thu hồi Cầm, tâm tình trở nên trầm trọng.

Chưởng môn là muốn đi đâu, làm chuyện gì? Vì cái gì chỉ một mình đi mà không dẫn theo mọi người?

Vì cái gì không thể cho bất luận người nào biết? Chuyện này có phải vô cùng nguy hiểm hay không?

Liệu sẽ giải quyết được khốn cảnh trước mắt không?

….

Trên cánh đồng tuyết mênh mông, tượng băng nhiều như rừng, máu chảy thành sông.

Vô số băng trùy từ trên trời giáng xuống, giống như một cơn mưa lớn.

Cứ mãi chiến đấu như vậy, không nhìn thấy thiên địa, không nhìn thấy nhật nguyệt, Tống Tiềm Cơ dường như đã mất đi cảm giác thời gian trôi.

Vô Ảnh Kiếm tung hoành khắp nơi, nhanh như một cơn gió.

Phá Vọng Kiếm giống như một chiếc rìu sắc bén, chém vỡ hết thảy trở ngại trước mắt.

Tống Tiềm Cơ cảm thấy ngay cả việc nhìn ánh trăng cũng cảm thấy mệt mỏi, cho nên lười ngước mắt nhìn lên.

Mãi cho đến khi đám tín đồ này chết hết, cái trận pháp âm độc vô cùng này mới đình chỉ vận chuyển.

Địa ngục chốn nhân gian bất quá cũng chỉ như vậy.

Trên cánh đồng tuyết chỉ còn từng khối bạch cốt, hoặc đứng hoặc ngồi hoặc ngã quỵ, có vài khung xương vẫn còn treo nội tạng cùng thịt nát bị tàn phá.

Tống Tiềm Cơ cảm thấy mệt mỏi vô cùng, cũng lười ngự kiếm, liền dựa vào bả vai của Tiển Kiếm Trần, giống như dựa lên một thanh quải trượng.

Hai người đi qua rừng rậm bạch cốt.

Gió to cũng không thể thổi bay được mùi máu tươi dày đặc nơi đây.

Thịt nát trên khung xương thỉnh thoảng rơi xuống trên lớp tuyết đã trở nên đỏ thẫm, phát ra âm thanh lộp bộp, giống như trái cây trong rừng rơi xuống đất.

Trong không khí quỷ dị khiến người khác cảm thấy áp lực, Tống Tiềm Cơ đột nhiên nói:

“Này, cùng ta nói chuyện một lát”

Tiển Kiếm Trần:

“…Ngươi cảm thấy, trong hoàn cảnh này, thích hợp để nói chuyện phiếm sao?”

“Nói ta nghe một vài sự tình khi ngươi còn trẻ đi, ngươi cái loại tính tình xấu xí này, có phải chưa từng bị người nào đánh qua không?”

Tiển Kiếm Trần:

“Sao có thể như vậy được chứ? Ta đã kết thân rồi”

“Hai việc này có liên quan gì với nhau sao?”

Tiển Kiếm Trần thở dài:

“Ngươi không hiểu. Nam nhân đã kết thân, sẽ luôn bị lão bà của mình đánh”

“A?”. Tống Tiềm Cơ nghĩ thầm, hình như không phải đâu, chỉ là do ngươi đặc biệt gợi đòn thôi:

“Xin hỏi, lệnh phu nhân có tu vi gì?”

“Khụ, sư nương của ngươi chỉ là một phàm nhân thôi, đại đa số thời điểm vẫn hết sức ôn nhu”. Tiển Kiếm Trần giải thích:

“Đánh là yêu, mắng là thương, ngươi không hiểu được đâu”

Tống Tiềm Cơ bị gợi lên hứng thú:

“Sau khi ngươi kết hôn thì thế nào?”

“Sau khi thành hôn với nàng, ta liền sinh ra lòng muốn thoái ẩn, không nghĩ tiếp tục

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip