Chương 459 : Nghịch thiên cải mệnh (5)
“Ngươi nếu như không trở lại, ta sẽ đi Tây Hải làm đại ma đầu cho ngươi xem”
Hắn nghe thấy thanh âm của Mạnh Hà Trạch, nghĩ thầm, ngươi đừng có ở đó mà hư trương thanh thế, người thân đời này của ngươi đều ở đây, người chắc chắn sẽ không đi Tây Hải đâu, trở về Thiên Cừ mà săn bắn đi, ít cùng Vệ Chân Ngọc đánh nhau là ta cảm thấy an tâm rồi.
“Tống huynh, ta sẽ ở nơi này chờ ngươi, ngươi khẳng định sẽ còn trở về đúng không?”. Đây là âm thanh của Kỷ Thần.
Tống Tiềm Cơ nghĩ thầm, ta sẽ không sợ ngươi hù dọa đâu, ngươi còn có một người muội muội phải chiếu cố, sớm muộn gì sẽ trở về Thiên Cừ thôi, chỉ là nhớ đừng lại tiếp tục làm loạn uyên ương, để cho Kỷ Tinh đi xem mắt bừa bãi nữa đấy.
“Nếu đây là lựa chọn của ngươi…”. Tử Dạ Văn Thù chỉ nói một nửa.
Hắn cắm thanh Tuyết Nhận đao của mình vào trong đất, nửa quỳ trên mặt đất, truyền linh lực của bản thân cho Kình Thiên Thụ mới.
Tống Tiềm Cơ cảm nhận được luồng linh khí mát lạnh của Băng Phách tâm pháp chảy vào rễ cây, hắn muốn khuyên Tử Dạ Văn Thù dừng lại, nhưng lại không có cách nào phát ra âm thanh.
Trong lòng không khỏi đau xót, thật xin lỗi ngươi Tử Dạ, thật sự xin lỗi, thời điểm ta thề quả thật ta vẫn cho rằng chính mình có thể trở lại.
Sớm biết có ngày hôm nay, ta nhất định phải để ngươi tu luyện Băng Phách tâm pháp cho thật tốt, khiến ngươi trở thành một vị Viện Giám vô tình, không có bằng hữu, như vậy sẽ không phải vì bằng hữu mà khổ sở.
Dù ngươi có trút hết linh khí cho ta thì cũng như muối bỏ biển mà thôi.
“Tống Tiềm Cơ, ngươi đừng đi, ngươi đừng đi”
Hắn nghe thấy tiếng khóc của Vệ Chân Ngọc, cảm nhận được hơi ấm của Bất Tận hỏa chảy vào bên trong rễ cây.
Nếu như có thể nói được, hắn nhất định sẽ mắng cho đối phương một trận, nam nhi không được dễ dàng rơi lệ như vậy, khóc lóc sướt mướt còn ra thể thống gì nữa. Tinh thần tìm niềm vui bên trong đau khổ của ta, ngươi vẫn không học được chút nào sao?
Ngay sau đó, hắn liền cảm thấy đủ loại linh khí dũng mãnh tiến vào các nhánh rễ cây, giống như những dòng suối nhỏ tụ lại thành biển rộng.
Muôn vàn phiến lá màu vàng lay động phát ra âm thành sàn sạt, giống như một cầm khúc lừng lẫy.
Tống Tiềm Cơ đối với thế gian này vẫn còn mười vạn tám nghìn điều không cam lòng, nhưng lúc này đây, một điều hắn cũng không nói ra được.
Cành của hắn vươn dài ra vô biên vô tận, gom lại thiên bích đang lung lay sắp đổ.
Đại địa vẫn còn đang rung động. Kình Thiên Thụ mới này liệu có thể chống đỡ được thiên địa hay không?
“Tống Vương từ bỏ phi thăng, xả thân cứu thế. Ta dù cho tu vi nhỏ bé, nhưng cũng nguyện cố gắng hết sức”. Trần Hồng Chúc đem Bách Hoa Sát cắm vào bùn đất, cũng giống như tu sĩ của Thiên Cừ, đệ tử của Tống Viện, truyền linh khí bản thân cho Kình Thiên Thụ mới.
Lại có người nói:
“Tiên Minh cái gì chứ, thiên thu vạn đại cái gì chứ, một khi thế giới này bị hủy diệt, ai còn có thể sống một mình chứ?”
“Tống Vương đã ra đi. Có thể vượt qua một cửa ai này hay không, lần này phải dựa vào chúng ta rồi”
Vô số tu sĩ quỳ rạp xuống ở phía cuối đại lục, càng ngày càng có nhiều người từ phía cánh đồng tuyết đi tới.
Tại một khắc này, mọi người đều quên đi thù
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền