Chương 60 : Tuyệt phẩm khích lệ nhân tâm (2)
Một thanh thạch kiếm dài nửa tấc được đặt vào lòng bàn tay Tống Tiềm Cơ.
Ngay khi Tống Tiềm Cơ vừa chạm vào nó liền ngồi thẳng dậy, thần sắc trở nên ngưng trọng.
Hắn đối mặt với hoàng sắc quang mang của hoàng hôn, nhẹ nhàng chuyển động thạch kiếm. Thân kiếm nhỏ xinh tinh tế, mặt ngoài thô ráp giống như hoa văn của vật liệu đá, phải nhìn thật kỹ mới có thể nhìn thấy trên đó là những phù văn vô cùng tinh vi.
Đời trước hắn đã từng thấy qua thứ này. Nó có uy lực cường đại nhưng lại không có phân chia cấp độ nào cả. Nhỏ máu là dùng được, nhưng không thể nhận chủ.
Ai có được cũng đều có thể sử dụng. Ai có được thì sẽ là của người đó. Chính hai đặc điểm này mà kiếp trước làm nó qua tay rất nhiều người, gây nên bao đợt tinh phong huyết vũ xong rồi biến mất không tăm tích.
Tống Tiềm Cơ cũng từng muốn có nó mà không được, cuối cùng lại nằm ở trong tay Chúa cứu thế Vệ Chân Ngọc.
“Ngươi từ chỗ nào có được nó?”
“Môn phái chúng ta truyền thừa xuống”
Vương Thổ Căn thấy sắc mặt hắn biến hóa, liền biết hắn biết nhìn hàng, không khỏi thầm khen hảo nhãn lực.
“Môn phái các ngươi ở nơi nào?”. Tống Tiềm Cơ hỏi.
Vương Thổ Căn báo ra một cái tên hải đảo rất dài và thật khó đọc.
Tống Tiềm Cơ nghĩ thầm, ta chưa bao giờ nghe đến cái tên này, chắc là một hải đảo hẻo lánh. Hắn hỏi:
“Ngươi từ nhỏ lớn lên ở trên đảo, đây là lần đầu tiên đến đại lục đúng không?”
“Đúng vậy”. Vương Thổ Căn vội vàng gật đầu không ngừng.
Tống Tiềm Cơ nghĩ nghĩ, lại hỏi:
“Ở nơi đó của các ngươi có một năm bốn mùa rõ ràng không? Mùa mưa kéo dài bao lâu? Chất lượng đất thế nào? Ngoài đồng loại cây gì thu hoạch nhiều nhất, một năm bao nhiêu vụ? Chủng đồ ăn và món chính là những loại nào?”
“A. Cái này, cái này…”. Vương Thổ Căn đại kinh thất sắc, nhất thời mồ hơi tuôn ra như mưa.
Nếu Tống Tiềm Cơ hỏi hắn về truyền thừa môn phái, tu luyện công pháp gì, dùng pháp khí gì, trên đảo có mỏ linh thạch nào không thì hắn tất nhiên sẽ đối đáp trôi chảy vì hắn đã chuẩn bị từ trước nên không sợ.
Nhưng chất lượng đất với mùa mưa kéo dài bao lâu là cái vấn đề gì? Có Đạo Tổ làm chứng, thật sự có tu sĩ quan tâm những thứ này sao?
Hắn bỗng cái khó ló cái khôn, án theo phong thổ khí hậu Họa Xuân Sơn mà nói, sau khi nói xong vẫn còn lo lắng, sợ Tống Tiềm Cơ nghi ngờ, liền vội vàng đổi chủ đề khác:
“Tống sư huynh, rốt cuộc đây là thứ gì? Sư phụ ta cũng không biết?”
Tống Tiềm Cơ thở dài, nghe thấy ở chỗ hắn không có đồi trọc để trồng cây liền không hỏi thêm nữa, chỉ trả lời:
“Đây là phù kiếm. Ngươi nếu muốn dùng chỉ cần nhỏ máu kích phát là được. Khi cùng người đấu pháp, chỉ cần kích phát nó sẽ giúp tăng tu vị lên một đại cảnh giới, tuy thời gian hiệu lực chỉ kéo dài nửa nén hương nhưng nếu sử dụng tốt cũng đủ để chuyển bại thành thắng hoặc chạy ra một đường sinh cơ”
“Thật sao? Nó đáng giá vậy sao? Có đến 30 linh thạch không?”. Trong lòng Vương Thổ Căn kinh ngạc, đúng là người thành thật, biết gì nói hết, nhưng trên mặt hắn lại nở nụ cười ngây ngô.
“Rất đáng giá. Ba trăm cũng đáng. Mà ba nghìn cũng đáng”. Tống Tiềm Cơ xem ở việc hắn đưa tới hạt giống cà chua mới lạ mà lắm miệng một câu:
“Ngươi cầm lấy nó đi hiệu cầm đồ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền