Chương 63 : Hy vọng của thôn (1)
Dưới sự mong đợi của vô số tu sĩ trẻ tuổi, Đăng Văn nhã hội chính thức bắt đầu.
Trời trong xanh như ngọc, cảnh xuân rực rỡ, núi non xanh tươi.
Quảng trưởng tiền điện nơi chủ phong biển người tấp nập, dòng người bốn phía chen chúc, nhìn không thấy điểm cuối. Mạnh Hà Trạch cùng với một đám ngoại môn đệ tử xếp ở vị trí tít phía sau.
Chưởng Môn Chân Nhân đứng ở bậc cao nơi tiền điện phát biểu. Bọn họ ở xa quá không nhìn thấy bóng người đâu, chỉ nghe thấy một đạo thanh âm già nua uy nghiêm chấn động vang vọng giữa núi.
Bởi khoảng cách quá xa, gió núi lại lớn, thổi đến mức thanh âm trở nên đứt đoạn, lúc to lúc nhỏ:
“Các ngươi đều là nhân tài mới nổi của Tu chân giới, là trụ cột trẻ tuổi….”
“Tất không cô phụ sự bồi dưỡng của môn pháp, kỳ vọng của sư trưởng….”
“Các phái đồng tâm hiệp lực, dưỡng thiện diệt ác, phù trợ chính đạo, duy trì trật tự của tu chân giới…..”
Mạnh Hà Trạch nghe không vào đầu. Không chỉ hắn mà người nào cũng đều không nghe vào đầu những lời nói sáo rỗng này.
Hắn xoay đầu nhìn quanh, biểu tình trên mỗi khuôn mặt trẻ tuổi đều y hệt nhau, cố tỏ ra trấn định nhưng lại khó tránh khỏi kích động.
Đây là lần đầu hắn tiến vào chủ phong nội môn, hoá ra so với hắn tưởng tượng cung điện còn cao lớn hơn nhiều, biển mây so với trong mơ của hắn còn đồ sộ hơn, ngay cả cá chép ngũ sắc nhảy nhót trong mây cũng đẹp hơn so với trong truyền thuyết.
Hắn vỗn dĩ có chút khẩn trương, không biết phải làm sao làm ra vẻ thường hay đến đây.
Nhưng trên đường đi gặp những đệ tử phái khác đều vẫy tay chào hỏi hắn, còn gặp được những tu sĩ hải ngoại không biết biển chỉ đường, không ngừng được người ta xưng là ‘Vị đạo hữu Hoa Vi Tông này”, nghĩ tới mọi người đều lần đầu tham gia đại hội, hắn bỗng nhiên có chút yên tâm.
Hắn thích được những tu sĩ xa lạ gọi một tiếng ‘đạo hữu’, sau đó hai bên hành lễ, tự giới thiệu lẫn nhau. Mà không phải giống như trước kia, bị Chấp Sự và nội môn đệ tử vừa vẫy tay vừa gọi to:
“Này, cái người bên kia, ngươi qua đây cho ta”
Ban nãy lúc đi trên đường, Mạnh Hà Trạch đã quen biết không ít tu sĩ các phái khác.
Có người nhận ra hắn chính là ‘Thiếu niên hái sen ở Hồ Dao Quang’, khen khinh thân thuật của hắn đẹp mắt.
Có người thấy hắn ‘Cốt linh mới mười bốn mà đã có tu vi Trúc Cơ, tiền đồ vô lượng’, liền chủ động bắt chuyện với hắn.
Mạnh Hà Trạch từng là đệ tử có nhân duyên tốt nhất ở ngoại môn, kết giao bằng hữu đối với hắn mà nói dễ như trở bàn tay.
Sau lại thường xuyên ở cạnh Tống Tiềm Cơ, vô hình chung nhiễm phải khí thế của đối phương, nên chuyện trò vui vẻ với tu sĩ từ đủ các môn phái mà không chút rụt rè.
Bài phát biểu nghe mà chẳng rõ ở tiền điện cuối cùng cũng kết thúc, ngoại trừ quy tắc của đại hội, Mạnh Hà Trạch chẳng nhớ gì cả.
Võ Thí và Cầm Thí cơ hồ như bắt đầu cùng lúc, cái trước người đông, cái sau tốn thời gian, đều là hai người một tổ, thể chế giống nhau ai giành được chiến thắng sẽ vào vòng trong.
Kỳ Thí và Hoạ Thí thì lại sắp xếp ở ba ngày sau.
Mạnh Hà Trạch đi theo dòng người tiến về chỗ rút thăm, vừa xếp hàng chờ đợi, vừa nói chuyện phiếm với đệ tử trước sau.
Hắn nhìn nhìn tấm giấy vàng trong lòng bàn tay: Đinh Ba Sáu Năm. Đây là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền