Chương 70 : Mặt người Dạ thú (2)
Chuyện thứ nhất khi Tống Tiềm Cơ bước vào cửa là xem kỹ hạt giống củ sen đang ngâm trong nước. Những chồi non đã nảy mầm trắng như tuyết và phát triển khá tốt, đã có thể chuyển vào trồng trong nước bùn rồi.
Lúc này hắn mới quay đầu lại, liếc mắt nhìn nữ tu đang dẫm lên trên mảnh vườn của hắn cùng những dấu chân trên mặt đất kia. Hắn không khỏi có chút nghi hoặc, cảm thấy gần đây việc lạ có vẻ hơi nhiều.
‘Nữ tu’ bước hai bước tiến sát lại gần hắn, bi thương nói:
“Đạo hữu thật cao thượng. Chúng ta tuy chỉ là bèo nước gặp nhau nhưng cũng tính là có duyên, không biết đạo hữu là người ở đâu?”
Hoa chưởng quầy nói ra những lời này, trong lòng cũng đang nhanh chóng bị chính mình làm cho ghê tởm.
Trong lòng hắn hết mắng mỏ đồng đội lại đến mắng to Tống Tiềm Cơ là đồ dầu muối không ăn. Là ai nghĩ ra cái mỹ nhân kế này vậy, đầu óc bị nhúng mực rồi phải không?
Cả đoạn đường mỹ nhãn giống như vứt cho người mù xem, hắn tích đầy một bụng oán khí. Trừ bỏ Thư Thánh hắn không dám mắng, còn lại hắn cơ mồ mắng khắp cả Tu chân giới.
Tống Tiềm Cơ đột nhiên nói:
“Ta muốn ra ngoài, có muốn đi cùng không?”
“Sao cơ?”
‘Kinh hỉ’ tới quá đột ngột. Hoa chưởng quầy giật mình, lật tức lấy lại tinh thần, tốt cho một cái Tống Tiềm Cơ, từ nãy đến giờ giả bộ chính nhân quân tử cũng vất vả quá đi nhỉ?
Cô nương cùng ngươi về nhà ngươi liền bại lộ bản chất, nghĩ muốn cùng người ta ra ngoài sao?
“Được”. Bạch y nữ tu thẹn thùng gật đầu:
“Ta tất nhiên nguyện ý đi cùng đạo hữu, không biết đạo hữu muốn đi đâu?”
“Đi Hồ Dao Quang”
Hoa chưởng quầy nhìn xem sắc trời, trong lòng cười lạnh, lúc này toàn bộ người Hoa Vi Tông đều đang tập trung ở quảng trường xem Võ thí hoặc ở Phong Yên cốc xem Kì thí.
Giờ này ở Hồ Dao Quang đừng nói người, đến cả một con chim cũng không có. Đi lúc tối lửa tắt đèn thế này, ngươi muốn làm chuyện xấu gì đây?
Bạch y nữ tu che miệng cười khẽ:
“Tốt, chúng ta liền đi thôi”
Màn đêm buông xuống, gió đêm thổi qua những cành liễu đang rũ xuống ở ven hồ.
Bầu trời đầy sao rọi chiếu xuống mặt nước, như vẩy lên những ánh bạc.
Bốn phía vắng lặng, chỉ còn tiếng xào xạc của cành liễu trong gió cùng với tiếng ve kêu.
Đúng là thời điển hoàn hảo để thu thập nước bùn trong hồ. Tống Tiềm Cơ nghĩ, đêm nay là có thể trồng được củ sen rồi.
Ven hồ có những chiếc thuyền nhỏ, được buộc cố định vào thân những cây liễu. Tống Tiềm Cơ cởi bỏ dây dừng, nhảy lên trên thuyền.
“Đạo hữu, đỡ ta với”. Nữ tu yếu đuối nói.
Tống Tiềm Cơ không nói lời nào, duỗi tay ôm qua vòng èo của nàng, xoay người lại đem nàng nhẹ nhàng đặt xuống thuyền.
Làn váy nữ tu tung bay, giống như đóa hoa sen chỉ nở rộ trong chớp mắt.
Con thuyền nhỏ nhẹ nhàng lắc lư tiến về phía giữa hồ.
Phía trước có hoa tươi, phía dưới có ánh trăng, mặt hồ tỏa ánh sáng lấp lánh, tạo nên một hình ảnh hết sức mỹ lệ.
Hoa chưởng quầy lúc này đang vô cùng khiếp sợ. Vừa rồi vẫn còn bình thường, không đến mức nhanh chuyển sang mặt người dạ thú như vậy chứ?
Tuy rằng Tống Tiềm Cơ chỉ ôm một lúc rồi ngay lập tức buông ra, sau đó cũng không hề có ý định cùng hắn tiếp xúc nữa nhưng Hoa chưởng quầy vẫn nổi da gà khắp người, nghĩ thầm, tiểu tử này nhất định là một tên sắc quỷ.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền