Chương 95 : Hà tất làm Anh Hùng (2)
Ai nấy thần sắc đều phức tạp, có người là vì dung mạo kinh sợ của nàng, có người vì hoang mang khó hiểu, có người lại tiếc hận, đau lòng, đồng tình, thậm chí còn có vui sướng khi người gặp hoạ.
“Văn Thù sư huynh!”. Vách núi bên hồ vang lên tiếng hô.
Ầm ầm một tiếng, Tử Dạ Văn Thù một thân hắc y nhảy xuống vách núi, rơi xuống ven hồ.
Đá vụn rơi rớt, bụi mù nổi lên tứ phía.
Đám học sinh của Thanh Nhai Thư Viện giật mình, vội vàng hành lễ với Viện Giám.
“Chúc mừng Viện Giám sư huynh đột phá”. Bọn họ sôi nổi chúc mừng.
Trẻ tuổi như vậy đã đạt tới Nguyên Anh, có ai không bội phục, không hâm mộ.
Từ nay trong số những người trẻ tuổi, không còn ai có thể cạnh tranh với Tử Dạ Văn Thù.
Giữa sự chú ý của mọi người, Tử Dạ Văn Thù trầm mặc không lên tiếng, đi thẳng về hướng Hà Thanh Thanh.
Thanh niên mặc hắc ý tựa như một pho tượng thần, chắn trước mặt thiếu nữ đã bị huỷ hết dung mạo.
“Đa tạ ngươi đêm nay đã gảy khúc này, ta bởi vậy phá tan xiềng xích”
Thanh âm của Tử Dạ Văn Thù không lớn nhưng mỗi một người đều nghe thấy.
“Không cần cảm ơn”. Hà Thannh Thanh đáp.
“Ta chịu ân tình của ngươi, không thể không báo”
Hà Thanh Thanh lại nói hai tiếng:
“Không cần”
Đám học sinh Thanh Nhai khiếp sợ nhìn qua, cảm thấy một màn trước mắt này thật không chân thực.
Trước nay chưa từng có khi nào Tử Dạ Văn Thù nói nhiều mà người khác lại nói ít như vậy cả.
“Theo ta về Thanh Nhai Thư Viện, từ nay ta bảo vệ ngươi chu toàn, cấp dưỡng cho ngươi tu luyện”. Tử Dạ Văn Thù vươn tay ra.
Hắn không cần nói nhiều hơn nữa, hắn trước nay một lời đáng giá ngàn vàng.
Người xung quanh ngoài kinh ngạc còn hâm mộ Hà Thanh Thanh mệnh tốt, vậy mà còn có đường lui.
Có thể khiến nhân vật như vậy nợ ân tình, cúi đầu khom lưng, cho dù nàng có không làm đệ tử của Cầm Tiên thì chỉ cần quay lại Thanh Nhai Thư Viện, đồng dạng muốn gió được gió, muốn mưa được mưa.
Lại càng không biết khiến bao thiếu nữ ngưỡng mộ Viện Giám phải véo đau lòng bàn tay, vò nát khăn nay, ghen tị đến đỏ mắt.
Hà Thanh Thanh đáp:
“Huynh cứu mạng ta, ta giúp huynh đột phá. Từ nay Hà Thanh Thanh ta và Tử Dạ Văn Thù huynh chẳng ai nợ ai, không liên quan gì nhau nữa”
“Xin nhường đường”. Hà Thanh Thanh đi lướt qua thanh niên mặc hắc ý, không thèm nhìn lại.
Từ nay, nàng không còn là ‘Tiểu nữ hài được Tử Dạ Văn Thù đưa về’ như người khác nói nữa.
Nàng có tên họ, nàng là Hà Thanh Thanh.
Tử Dạ Văn Thù vẫn vươn tay ra, biểu tình sững sờ, tựa như khó hiểu.
Lần này không chỉ đám học sinh Thanh Nhai, mà trong lòng mọi người đều bùng lên sóng to gió lớn.
Trước sau từ chối Cầm Tiên và Tử Dạ Văn Thù, từ chối trưởng bối mạnh nhất và thiên tài khó có nhất tu chân giới.
Một đêm vả mặt hai người, nàng rốt cuộc muốn làm gì?
Trên đời này vậy mà có tu sĩ kiêu ngạo đến cực điểm, không biết trời cao đất dày như vậy?
Nơi nào còn muốn lưu lại nàng, còn dám lưu lại nàng?
Hà Thanh Thanh không biết, cũng không quan tâm người khác nghĩ gì, nàng lúc này chỉ muốn đi Tống Viện, muốn cáo biệt người kia.
Trên đời này, người hay quỷ khó phân, ánh trăng lạnh lẽo đến thấu xương.
Con đường phía trước mênh manh, sống hay chết, về sau đều phải tự mình đi.
“Đợi đã!”. Trong đình giữa hồ truyền đến một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền