Chương 97 : Xuân phong say mê (2)
Li Anh trừng mắt nhìn Tống Tiềm Cơ, nghĩ thầm, sư phụ mới vừa bị Thư Thánh lừa một vố, trong lòng đang không chỗ phát tiết, xuống tay sẽ nặng lắm đây.
Ngươi tự ngây ngốc đưa tới cửa, chỉ có thể trách ngươi xui xẻo thôi.
Lại thấy con ma men kia đang muốn mở miệng bỗng dừng lại, giống như đang tính toán nước cờ lợi hại.
Nụ cười của hắn biến mất, hắn hơi nhướng mày, giữa hai hàng lông mày toát ra một nét nghiêm nghị.
Hắn đột nhiên hét lớn một tiếng:
“Tới tốt. ‘Thượng Ba Sáu’ ”.
Âm thanh chấn động biển mây, rền vang núi rừng.
Li Anh liền cảm thấy hoảng sợ, không rõ lý do chợt khẩn trương hẳn lên.
Xuân phong thổi qua, mùi rượu tràn ngập, nét đỏ ửng trên mặt Tống Tiềm Cơ càng đậm.
Hai mắt lão giả ban đầu như giếng cổ không gợn sóng, cũng dần dần ngưng tụ thần thái sắc bén.
Li Anh lắng nghe đánh cờ mồm, trong lòng cũng thử đánh theo, nhưng thấy hai người giao thủ cả trăm nước, người tới ta đi, nhất thời thấy quân đen như rồng, lao ra khỏi trời cao, quân trắng như sông, cuồn cuộn không dứt.
Nàng càng nghe càng kinh hãi, không dám tính tiếp nữa, từ túi trữ vật lấy ra một quyển bút ký cùng một cái bút nhỏ, ngưng thần ghi chép lại kì phổ của hai người.
Nàng cảm thấy tối hôm nay thật vô cùng hoang đường, đúng thời điểm sư phụ đang chán nản lại có một con ma men xông tới, không ngờ đó lại là một con ma men với cờ lực trác tuyệt vô song.
Sư phụ trước đây từng nói nhẫn nại ốm đau tra tấn tất sẽ có phúc báo. Chẳng lẽ liền là hôm nay sao?
Đám đông xem cờ trên đài bỗng nhiên bùng nổ một trận hoan hô, âm thanh rung trời chuyển đất. Mọi người đổ xô xuống sơn cốc, hô to đúng là danh cục có một không hai.
Xem ra trận chung kết đã kết thúc, Lý Nhị Cẩu và Triệu Lâm đã phân ra thắng bại, Kì Thí đã định ra khôi thủ.
Nhưng còn ván cờ nơi sơn đình trên cao, liệu có ai biết?
Say sưa trong làn gió xuân, Tống Tiềm Cơ lảo đảo tiến lên hai bước, đánh giá khuôn mặt của lão giả.
Đôi mắt của lão giả tỏa thần quang rực rỡ, giống như vòng xoáy nơi sâu nhất của Tử Hải, đang cố gắng hút linh hồn của mọi người đi.
Sống lưng thẳng tắp như kiếm, cùng với dáng ngồi gầy yếu vừa rồi như hai người khác nhau vậy.
Tống Tiềm Cơ nghĩ thầm, đại gia này nhìn thì có vẻ tiều tụy gầy yếu nhưng tinh thần vẫn còn khá tốt.
Chẳng lẽ không phải bị bênh sao?
Vậy ta đây không khách khí nữa.
“ ‘Phi Tám Bảy’ ”
Chỗ tiêu điểm giao nhau ngay hình chữ ‘Nhật’ được gọi là ‘Phi’.
Li Anh tâm thần chấn động, người này chỉ quát nhẹ một tiếng nhưng lại mang theo khí thế bễ nghễ thiên hạ.
Nàng phảng phất như nhìn thấy một đầu diều hâu vật lộn với trời cao, một bước vọt lên trời.
Kỳ Quỷ nhíu máy:
“ ‘Đoạn Chín Hai’ ”
Một tòa núi cao từ hư không hiện ra, chặn đứng đường bay của diều hâu.
Tống Tiềm Cơ đứng ở trên ví trí ngôi sao của bàn cờ, muốn bứt ra mà rời đi.
Từng quân cờ đen từ bốn phía dâng lên, hóa thành từng tòa núi cao tiến về phía hắn.
Vạn sơn cản trở.
Tay áo Tống Tiềm Cơ tung bay, năm ngón tay phải xòe ra.
“Sa -----------”
Một thanh trường kiếm phá không mà tới.
Một đạo kiếm quang lạnh thấu xương bay ra, núi cao liền sụp đổ, hắc thạch vỡ vụn khắp nơi.
Có trường kiếm nơi tay, ai có thể cản được ta?
Tống Tiềm Cơ chém xuống một kiếm,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền