Chương 99 : Nhân sinh mấy hồi (1)
“Không viết trên giấy lại viết trên bàn, ta đem đi thế nào đây. Đâu thể đem cả cái bàn của Hoa Vi Tông đi nhỉ”. Li Anh cúi đầu, cẩn thận nhìn vết tích trên bàn, dùng ngón tay chạm nhẹ:
“A!”
Nàng nhẹ giọng hô, vết mực lún xuống, vụn đá dính lên ngón tay.
Kỳ Quỷ thổi một khụm khí, tầng bụi trên bàn bay lên, trên bàn lưu lại chữ được khắc rõ ràng.
“Bút lực khắc đá, trông nặng mà lại nhẹ, căn cơ không tồi”. Hai mắt Kỳ Quỷ càng sáng ngời.
“Con nghe nói người nổi bật nhất ở Thư Hoạ Thí là Triệu Mộc và Vệ Trạm Dương, cũng phải vận khí đả toạ nửa canh giờ, khí tức điều tiết đến đỉnh điểm mới có thể động bút trên vách đá, mỗi người viết xuống một câu thơ. Người này nhấc bút liền viết, một hơi viết liền bốn câu, há chẳng phải còn lợi hại hơn bọn họ sao?”. Li Anh phủi tay nói.
Nàng lấy ra mực nước cùng giấy trắng, cẩn thận đem chữ viết trên bàn in lên giấy:
“Thế này là được, đỡ phải mang bàn đi”
Kỳ Quỷ thấy nàng yêu thích, thở dài từ ái:
“Tuổi con còn nhỏ đã gặp được nhân vật như vậy chưa chắc đã là chuyện tốt”
Li Anh cái hiểu cái không, chỉ cười đáp:
“Sư phụ bao giờ thì thu hắn nhập môn?”
“Ta cứ tưởng rằng có thể thu nhận đồ đệ tốt hơn cả Vệ Bình, nhưng một khắc bài thơ trên bàn đá kia xuất hiện liền biết chưa chắc”
Kỳ Quỷ lẩm bẩm:
“ ‘Thiên hạ Anh hùng ai địch thủ’, tính khí kiêu ngạo như vậy, sư phụ nào có thể áp chế nổi?”
“Hắn vốn chưa bái sư, công pháp có thể luyện ở ngoại môn Hoa Vi Tông cũng không nhiều, hắn tự học kì đạo thư đạo ở đâu vậy nhỉ?”. Li Anh khó hiểu.
“Con đã đoán ra hắn là ai sao?”
“Tống Tiềm Cơ!”. Ánh mắt Li Anh xoay chuyển:
“Ban nãy những người kia mặc y phục của ngoại môn đệ tử Hoa Vi Tông, gọi hắn là Tống sư huynh, hận không thể khiêng hắn đi. Ở ngoại môn Hoa Vi Tông có uy danh như vậy, người người kính trọng, lại còn họ Tống, không phải Tống Tiềm Cơ thì còn có thể là ai?”
“Hắn rất nổi danh sao?”. Kỳ Quỷ hỏi:
“Vì sao?’
Li Anh hứng trí bừng bừng, trước kể mấy đoạn mà tu sĩ trẻ tuổi thích nhất, tỉ như việc hái hoa ở Hồ Dao Quang, xông vào hội thưởng hoa …..
Sau lại nói đến vấn đề mà chưởng môn, trưởng lão các phái quan tâm nhất:
“Toàn bộ ngoại môn Hoa Vi Tông, đều bị hắn làm cho không yên ổn nổi, không ngày nào không đòi bãi công. Đăng Văn nhã hội lần này, các môn phái khác ngoài mặt không nói nhưng ở sau lưng đều cười nhạo chưởng môn Hoa Vi Tông vô năng, đến cả một đám ngoại môn đệ tử cũng không quản nổi”
Kỳ Quỷ nghe vậy, sắc mặt càng ngưng trọng, lẩm bẩm:
“Khó rồi đây”
Tính tình như của Tống Tiềm Cơ, thật sự sẽ nguyện ý làm đệ tử người khác sao?
Hắn nếu nguyện ý nổi danh, sớm đã giành lấy hai vị trí dẫn đầu của Kỳ Thí và Thư Hoạ Thí rồi.
“Chưa từng thấy sư phụ lo âu như vậy”. Li Anh nói:
“Thật sự khó đến thế sao?”
“Ta cũng không phải ‘Đa Tình Tử’, ta không tự luyến như hắn, hắn được đám học sinh ngu ngốc ở Thư Viện tâng bốc thành quen, cho rằng người trong thiên hạ đều nguyện ý gọi hắn là sư phụ. Ta cũng không giảo quyệt đa nghi như hắn, hắn tính đủ mọi kế, còn chẳng biết đồ đệ đang ở đâu, ta chỉ ngồi trong đình mà có thiên tài tự mình tìm đến cửa”
Kỳ Quỷ vừa mừng vừa lo, lo là phải làm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền