ItruyenChu Logo

iTruyenChu

(Giả sử đây là đoạn văn cần chỉnh sửa, vì bạn không cung cấp đoạn văn cụ thể, tôi sẽ tạo một ví dụ và chỉnh sửa nó theo yêu cầu của bạn.)

**Đoạn gốc:**

Chương 5:

"Tôi xin lỗi," An nói, giọng cô run rẩy. Cô đã cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh, nhưng nước mắt cứ chực trào ra. Trước đó, khi chuông báo cháy reo lên, tất cả mọi người đều hoảng loạn. Mọi thứ xảy ra quá nhanh. Rồi, đột nhiên, cô nhìn thấy một bóng người lao vào biển lửa. Ngay khi ngọn lửa bắt đầu lan rộng, cô nhận ra đó là Ben. Cô đã hét lên tên anh, nhưng anh không nghe thấy. Ben đã luôn là một người hùng thầm lặng. Anh luôn đặt người khác lên trước bản thân mình. Sau này, khi đám cháy được dập tắt, người ta tìm thấy anh nằm bất tỉnh gần lối ra. An nhớ lại nụ cười cuối cùng của anh dành cho cô vào buổi sáng hôm ấy. Bây giờ, nhìn anh nằm trên giường bệnh, An cảm thấy trái tim mình tan nát. Các bác sĩ nói rằng anh bị bỏng nặng và cần phải phẫu thuật. Cô tự trách mình vì đã không ngăn anh lại. Tại sao cô lại không nhận ra nguy hiểm sớm hơn?

**Đoạn đã chỉnh sửa:**

Chương 5:

Trước đó, khi chuông báo cháy reo lên, tất cả mọi người đều hoảng loạn. Mọi thứ xảy ra quá nhanh, và trong sự hỗn loạn ấy, An đã cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh, dù nước mắt cứ chực trào ra. Rồi, đột nhiên, ngay khi ngọn lửa bắt đầu lan rộng, cô nhìn thấy một bóng người lao vào biển lửa. Cô nhận ra đó là Ben. Cô đã hét lên tên anh, nhưng anh không nghe thấy trong tiếng ồn ào. Ben đã luôn là một người hùng thầm lặng, anh luôn đặt người khác lên trước bản thân mình. Sau này, khi đám cháy được dập tắt, người ta tìm thấy anh nằm bất tỉnh gần lối ra. Các bác sĩ nói rằng anh bị bỏng nặng và cần phải phẫu thuật. Bây giờ, nhìn anh nằm trên giường bệnh, An cảm thấy trái tim mình tan nát. An nhớ lại nụ cười cuối cùng của anh dành cho cô vào buổi sáng hôm ấy, một nụ cười mà giờ đây cô thấy day dứt vô cùng. "Tôi xin lỗi," An nói, giọng cô run rẩy. Cô tự trách mình vì đã không ngăn anh lại. Tại sao cô lại không nhận ra nguy hiểm sớm hơn?