ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 102

Đúng lúc thang máy dừng, cửa mở ra, cảnh vật bên ngoài lập tức thu hút ánh nhìn của Bùi Tây Tình. Cô bước lên vài bước, tì người vào lan can ngắm nhìn xa xa.

Đây đúng là khu cao nhất của căn cứ có thể nhìn bao quát toàn cảnh thậm chí thấy cả ngọn núi cô từng leo qua và vài thành phố lẻ loi cùng mặt đất ô nhiễm bên ngoài.

Lần đầu tiên cô cảm nhận rõ rệt sự khác biệt khổng lồ giữa khu căn cứ xây dựng và đất bị ô nhiễm sau tận thế.

Bùi Tây Tình hỏi Ảnh:

"Xây công trình lớn thế này, thật sự chỉ mất năm năm thôi à?"

"Chưa đến năm năm. Hai năm là căn cứ số ba đã hoàn thành rồi."

"Nhanh vậy sao?"

"Không phải nhanh đâu. Đừng xem thường năng lực của nhân loại sau tận thế."

Ngắm một lúc, Ảnh gọi cô:

"Cô Bùi, anh Đoạn đang đợi bên trong để cô đi kiểm tra sức khỏe. Còn chú chó này, tôi phải mang đi trước."

Bùi Tây Tình hỏi:

"Việc kiểm tra có ảnh hưởng gì tới Tiểu Bạch không?"

Ảnh cười:

"Anh Đoạn chỉ dặn không được làm cô bị thương. Còn con chó... tôi không rõ lắm."

Lúc này Bùi Tây Tình mới để ý tuy tầng nhà này rất cao, có tầm nhìn cực rộng nhưng xung quanh lại là vô số phòng thí nghiệm được cách âm và cách mùi bằng một loại vật liệu trong suốt.

Nhìn ra xa, từng bầy xác sống và vật thí nghiệm đang quằn quại trong đau đớn miệng phát ra tiếng rên rỉ không một âm thanh.

Băng qua từng phòng thí nghiệm một, cuối cùng Bùi Tây Tình dừng lại trước một căn phòng lạnh lẽo vô hồn.

Ảnh nói tiếp:

"Người phụ nữ lúc nãy là thiếu trung tướng của tổng bộ căn cứ, đến đây để thanh tra nên mới có quyền đi thang máy này. Bình thường thang này chỉ dùng cho cán bộ kiểm tra nội bộ. Ở tổng bộ, cô ấy còn có một thân phận nữa."

"Oh- là gì vậy?"

"Là con gái của Nguyên soái."

"Đỉnh thật." Trong cốt truyện, có nhân vật này sao?

"Cũng là nữ tướng hiếm hoi của căn cứ."

Cô thật sự không có ấn tượng gì.

"Nghe thế chắc cô vẫn chưa thấy rõ. Để tôi kể việc cô ấy từng làm, cô sẽ nhớ ra."

"Gì vậy?"

Ảnh nói:

"Long Nghiên từng kể với cô, trong căn cứ có một phụ nữ từng chạm vào quân phục của anh Đoạn đúng không?"

"Là chị ấy?"

Cô nhớ Long Nghiên từng bảo, có người trong căn cứ chạm vào đồ của Đoạn Kiêu Lâm, sau đó anh đốt sạch luôn cái áo ấy.

"Chính là chị ấy."

Bùi Tây Tình hơi ngẩn ra. Người chị kia... nhìn đâu giống kiểu người dám làm chuyện đó.

Trong thang máy. Bùi Tây Tình kéo dây xích của chó:

"Không rõ nhưng chị ấy không có ác ý, tôi cảm nhận được. Anh biết à?"

Ảnh:

"Đừng có gọi bừa, gặp ai cũng gọi là anh à?"

"Không được à? Đó là cách tôi thể hiện sự tôn trọng mà."

Bùi Tây Tình chớp mắt:

"Chẳng lẽ phải gọi thẳng tên? Tôi thấy không hợp cho lắm."

Sau lớp mặt nạ, biểu cảm của Ảnh có vẻ hơi căng cứng: "Tùy cô." Sau đó lại thì thầm:

"Khó trách thật..."

Bùi Tây Tình không nghe rõ, quay mặt sang quan sát bên trong căn cứ.

Mỗi tầng đều như có tấm kính trong suốt, hầu hết các phòng làm việc đều có thể nhìn thấy từ thang máy này, có thể giám sát toàn bộ các khu. Ở đâu cũng ngập tràn cảm giác hiện đại và công nghệ cao.

Trước đó, Hạ Tĩnh Vũ và Bùi Tây Tình đã có một cuộc trò chuyện ngắn. Bùi Tây Tình khẽ cong môi:

"Thì ra là vậy."

Ánh mắt Hạ Tĩnh Vũ lướt qua mặt cô: "Nhìn cô cũng xinh xắn, chẳng phải cũng là một trong số

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip