Chương 104
Cả nhóm bảy, tám người chen vào không gian trong thang máy vẫn đủ dùng, chỉ là Bùi Tây Tình bị dồn ra một góc.
Tiểu Bạch suýt nữa lại sủa lên với đám người lạ này, may mà Bùi Tây Tình phản ứng nhanh giữ chặt nó lại nên không gây náo loạn. Có vẻ nó đang căng thẳng, sợ bọn họ làm điều gì bất lợi cứ muốn chắn trước mặt cô. Rõ ràng lúc ở ngoài hoang dã nó rất thân thiện với người trong đội, chưa từng thế này.
Mấy sĩ quan bắt đầu bàn chuyện họp hành trong thang máy, toàn nói về sự phát triển của căn cứ và các công việc cấp bách hiện tại. Cuối cùng nhắc đến một người cô quen thuộc.
"Nói mới nhớ, hôm nay Thẩm phán bận suốt, đang họp còn ra ngoài nhận điện thoại, ai mà gọi khiến ảnh phải ra ngoài nghe riêng nhỉ? Lẽ nào là Nguyên soái hay thiếu gia từ tổng bộ?"
"Đừng đoán bừa, có người ngoài đây, chú ý lời nói."
"Ờ ờ."
Một sĩ quan liếc nhìn Bùi Tây Tình đang ngồi xổm xoa Tiểu Bạch, không nhịn được liếc thêm mấy lần:
"Chắc cô là người nhà của sĩ quan nào đó nhỉ? Biết đây là thang máy riêng của kiểm sát viên không? Trong này toàn thông tin cơ mật, sao cô được vào?"
"Tôi biết."
"Vậy sao lại..."
"Đi nhầm thôi."
Gã hừ lạnh:
"Thật không? Đi nhầm mà vào được tận đây? Có khi nào là gián điệp định trộm tài liệu mật, bắt cô nhốt vài hôm chắc nói thật ngay thôi."
Bùi Tây Tình:
"Tiểu Bạch, nếu hắn dám ra tay cắn gãy tay hắn đi."
Tiểu Bạch vẫy đuôi, phấn khích nhìn chằm chằm vào cánh tay gã kia.
Gã trợn mắt: "Cô!"
Một sĩ quan khác ho nhẹ, chuyển chủ đề:
"Cô gái, để lát nữa tôi tiễn cô về nhé?"
"Không cần đâu, cảm ơn."
Bùi Tây Tình từ chối. Dù là có ý tốt hay có ý đồ khác, cô đều không cần.
"Chả biết từ đâu chui ra con nhóc này."
"Thôi đi, cãi nhau với con gái làm gì, cô ấy có thể vào đây chắc chắn có thân phận. Lo chuyện mình đi."
"Lo cái vụ hồi chiều đi, Thẩm phán nhắc tới rồi đó, nếu không điều tra ra thì mấy người bị nhốt vô ngục đó."
"Cái vụ đó khó nhằn lắm, với lại Thẩm phán này tụi mình đâu có biết rõ. Nghe nói ở tổng bộ ra tay cực kỳ tàn nhẫn, bên đó ai cũng sợ, mấy hôm trước còn xử tử cả đám người trong ngục, lại còn hành hình trước công chúng nữa. Giờ về căn cứ ba không biết số ai sẽ đen."
"Nói khó nghe chứ lão Đoạn đó là đồ tàn bạo, nhìn bề ngoài nho nhã thật ra máu lạnh lắm. Có nghe vụ mấy người dị năng bị xử tử không? Rõ ràng còn cứu được mà bị giết luôn trước mặt mọi người..."
"Trời, công việc đã áp lực cấp trên còn như vậy, đúng là mệt. Hôm nay tôi mới thấy anh ta lần đầu, nói với tôi một câu mà tôi tưởng mình bị tống vào ngục luôn rồi."
"Nghe đâu giờ anh ta đang ở trong ngục, việc gấp người kia phải tra ra ngay, mình mau đi thôi, không là xong đời thật đấy."
Thang máy lại dừng thêm lần nữa.
Không gian chật chội vừa nãy bỗng trở nên nghiêm nghị, mấy sĩ quan nhanh chóng chỉnh đốn lại tinh thần và rời khỏi thang máy.
Trong lúc cửa thang máy chuẩn bị đóng lại, Bùi Tây Tình giơ tay ấn nút điều khiển. Cô thò đầu ra ngoài nhìn ngó xung quanh, rồi lại chạm vài cái vào bảng điều khiển. Nếu nhớ không nhầm thì vừa rồi Ảnh cũng thao tác kiểu này, bọn họ cũng vậy... Bốn bề vắng lặng. Có lẽ không ai khác có quyền sử dụng thang máy này.
Bùi Tây Tình nhìn chăm chú bảng điều khiển, hàng loạt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền