ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 107

Bùi Tây Tình bất chợt nhớ đến cảnh tượng trong thang máy khi nãy.

Tên tội phạm bị xích xuyên ngực, và người đàn ông lạnh nhạt đối mặt với hắn ta, cả hai đều khiến cô cảm thấy gai người.

Lúc nãy cô dùng bàn điều khiển trong thang máy nhập mã ở cửa nhà mới chợt nhớ ra đó cũng là mã của Lăng Lãng.

Dù sao đứng trước mặt anh ta, cô vẫn thấy hơi tội lỗi.

"Lúc anh ra ngoài, có nhân chứng không?"

Cô hỏi.

"Tất nhiên, tôi đi với Phó Phong và Nhiếp Bân mà, hỏi làm gì vậy?"

Lăng Lãng đáp.

"Không có gì."

Có nhân chứng là được, đến khi có chuyện tra cứu thì cũng không liên lụy đến Lăng Lãng.

Cô định tiếp tục leo lên, Lăng Lãng thong thả đi theo:

"Sao đột nhiên hỏi tôi mấy chuyện đó, bình thường thấy tôi là né như né tà mà."

Thấy cô đứng còn chẳng vững mà vẫn muốn leo tiếp, anh ta khẽ nhíu mày, kéo tay cô lại:

"Đi đâu thế?"

Bùi Tây Tình:

"Không kịp giải thích, anh tốt nhất nên tránh xa tôi."

"Sao thế?" Lăng Lãng chẳng buông tay, còn siết chặt hơn:

"Có chuyện gì, tôi giúp cô giải quyết."

"Trời sập rồi."

Lăng Lãng cười cợt:

"Trời gì mà sập, trời của cô cũng dễ sập quá ha."

Bùi Tây Tình cố vùng ra:

"Thật sự không kịp nữa rồi, anh không giúp thì tránh ra, còn nếu giúp thì tìm chỗ nào cho tôi trốn cái đã."

Lăng Lãng:

"Cô biết đây là tầng mấy không?"

"Không."

"Hai mươi tám. Tầng ba mươi là khu văn phòng hay lên đó trốn đi?"

Thấy cô vội vội vàng vàng, Lăng Lãng cũng không truy hỏi nữa, buông tay:

"Muốn theo thì nhanh lên."

Bùi Tây Tình trợn tròn mắt:

"Không được, không thể đến văn phòng của anh Đoạn."

Nhưng nghĩ lại... Nơi nguy hiểm nhất, lại là nơi an toàn nhất.

Cô cắn răng, đuổi theo Lăng Lãng.

Phải cắt đuôi đám dị năng giả kia đã.

Theo Lăng Lãng đi lên không gặp một ai.

Cửa vừa mở, Bùi Tây Tình kéo Tiểu Bạch vào, cũng gọi Lăng Lãng vào nhanh.

Phong cách văn phòng rất hiện đại, đâu đâu cũng là thiết bị công nghệ cao, không gian rộng rãi và yên tĩnh. Vừa vào cô đã kéo Tiểu Bạch đi tìm chỗ trốn.

Lăng Lãng ngồi vắt vẻo trên bàn chân đung đưa, nhìn cô lục tung mọi thứ.

"Đó là két mật mã của anh tôi, toàn tài liệu quan trọng."

"Đó là hòm vũ khí của tôi, mở ra là nổ."

"Đó là bảng điều khiển tổng căn cứ, thử bấm một cái đi, bảo đảm hai giây sau bị truy nã toàn cầu."

...

Bùi Tây Tình quay đầu, trừng mắt nhìn Lăng Lãng.

"Nếu không tiện thì anh đi đi, để tôi khỏi liên lụy đến anh."

Lăng Lãng nhướng mày, cười xấu xa:

"Cô đúng là trộm thật à, còn sợ liên lụy tôi?"

"Ừ, tôi sắp thành tội phạm nguy hiểm nhất căn cứ rồi."

"Vậy thì tôi cũng hơi tò mò, không biết anh tôi có nỡ tống cô vào thủy lao không."

Bùi Tây Tình khựng lại, cúi đầu không nói gì nữa.

Lăng Lãng đút tay túi quần bước tới.

"Dù cô có gây ra chuyện gì, chỉ cần không phải giết người phóng hỏa hay vi phạm đạo đức, anh tôi còn chưa lên tiếng, cô gấp cái gì?"

"Cho dù thật sự có chuyện, tôi và anh tôi cũng sẽ lo cho cô, đừng có ra vẻ tội nghiệp như thế. Người ngoài nhìn vào còn tưởng tôi bắt nạt cô không bằng."

Cũng đúng.

Đoạn Kiêu Lâm vẫn chưa nói gì cả.

Cô không cần phải rối lên trước.

Cho dù thật sự có gì xảy ra thì cũng đã rồi, chẳng thể thay đổi được.

Lăng Lãng thấy có gì đó là lạ:

"Sao cứ cảm giác mỗi lần tôi gặp cô là toàn dính chưởng vậy? Cô chơi tôi đấy à?"

Bùi Tây Tình:

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip